[Transfic]Pretty boy accross the hall-1


CẬU TRAI NHÀ ĐỐI DIỆN                                

You , Okay ?- Cậu ổn không? 

“Ý cậu là gì khi cậu nói cậu không có ở nhà?!” , Jihoon hét vào ống nghe điện thoại khi cậu bước ra khỏi taxi.

“Tớ quên nộp bản báo cáo của mình và ngài Kim buộc tớ phải đến nộp tận tay cho ông ấy” , Soonyoung trả lời từ đầu dây bên kia.
“Xin lỗi cậu Jihoon , nhưng cậu không thể cứ quên chìa khoá nhà như vậy được!”.

Jihoon rên rỉ khi cậu ấn mạnh mật mã vào tòa nhà. Cậu hướng thẳng đến thang máy ngay khi cửa tòa nhà mở ra. “Có bạn cùng phòng để làm gì khi mà họ không có ở đây để mở cửa cho tớ chứ ?” , cậu ấy phàn nàn với cái nhìn tức tối trên khuôn mặt của mình.

“Cậu làm tớ cảm thấy mình thật đặc biệt” , Soonyoung nói một cách thỏa mãn.

Trong khi đứng đợi thang máy , Jihoon buông ra một tiếng thở dài , thả lỏng cơ thể và vuốt lại tóc mình. “Tớ biết mà , yeah , tớ xin lỗi , chỉ là đang rất mệt. Tớ cũng đã gọi Mingyu nhưng thằng bé không hề bắt máy. Chúng ta vẫn còn một cái chìa khóa dự phòng trên nóc khe cửa đúng không ?”.

“Cậu có thể kiểm tra lại nhưng tớ nghĩ Mingyu đã lấy nó đi ngày hôm kia rồi”.

Với một tiếng ding , cậu ấy bước vào trong. “Tuyệt vời thật”.

“Nghe này , tớ sẽ trở về trước khi cậu biết điều đó hoặc là Mingyu sẽ về trước. Cậu cố gắng đợi một chút nữa thôi.”

Jihoon nhắm mắt lại và nghiêng đầu về đằng sau , để nó tựa lên tường trong khi cậu cố tìm một tư thế thoải mái nhất. “Cám ơn nhé , hyung”.

“Gặp lại cậu sau”.

“Tạm biệt”. Không cần cử động gì ngoài tay , Jihoon cúp máy và chỉ đứng đó nhìn thang máy chuyển từ tầng này sang tầng khác.

Theo lời mọi người nói thì , Jihoon cũng chỉ là một cậu thiếu niên bình thường như bao người khác , cố gắng học để lấy điểm tốt và sống hết sức mình cùng với một vài người bạn của mình tại trường đại học , một cuộc sống không có gì quá đặc biệt. Nhưng một lần nữa , điều đó còn phụ thuộc vào người bạn hỏi nữa. Đối với Soonyoung và Mingyu , Jihoon là người bạn cùng phòng mà không lần nào thức dậy đúng giờ và lúc nào cũng quên đồ của mình ở nhà. Đối với Junhui , cậu ấy là một người bạn tốt luôn giúp cậu với những cú gọi đặt hàng bằng tiếng Hàn. Đối với Wonwoo , cậu ấy người bạn cùng lớp lúc nào cũng hoàn thành bài tập đúng hạn nhưng chẳng khi nào tỉnh ngủ khi trong lớp được. Và với Seungkwang , cậu ấy là chàng trai lúc nào cũng mua chỉ một loại cà phê duy nhất mỗi buổi sáng tại cửa hàng của cậu. Mọi người đều biết cậu qua mỗi hình dạng khác nhau , nhưng đối với bản thân cậu , cậu vẫn chỉ là Jihoon mà thôi. Không có gì quá đặc biệt.

Khi mà cửa thang máy cuối cùng cũng mở ở tầng chín , Jihoon cố gắng chớp chớp mắt của mình và giũ cơ thể trong khi bước ra , rẽ trái và thẳng tiến về căn hộ của mình. “Hi vọng là nó vẫn còn ở đó , làm ơn luôn đó” , cậu tự nhủ thầm với mình.

Sau hàng giờ ngồi và học ở thư viện , cậu ấy cần đánh một giấc hoặc đơn giản hơn là nằm yên một chỗ , hoặc là làm một việc gì đó mà không cần tiêu tốn năng lượng. Sau khi đi qua vài cánh cửa và rẽ vào nhiều nơi , cuối cùng cậu đấy đã đến trước cửa căn hộ của mình , căn hộ 917B. “Hi vọng là nó có ở đó” , cậu ấy lặp lại một lần nữa khi đưa tay tìm kiếm chiếc chìa khóa trên đỉnh khung cửa. Cậu ấy thậm chí còn phải nhảy lên một chút trước khi nhận ra mình hoàn toàn đã bị nhốt ở bên ngoài. “Chết tiệt !”.

Hoàn toàn thất vọng , cậu ấy rên rỉ và dập mạnh lưng mình vào cánh cửa , từ từ trượt xuống và cuối cùng là ngồi thẳng lên sàn hành lanh. Jihoon chắc chắn đang rất cáu kỉnh , nhưng cậu đã quá mệt để có thể làm việc gì đó để giải quyết chuyện này. Cho nên , cậu cứ ngồi đó , hai bàn tay che hết cả mặt , làm cho bản thân mình càng trở nên ủ rũ. Cho đến khi phút giây im lặng đó bị phá vỡ bởi một giọng nói. “Cậu gì ơi , cậu ổn chứ ?”.

Jihoon ngẩng đầu lên bởi một giọng nói xa lạ và có phần điềm tĩnh trong đó. Nhưng mắt của cậu ấy gần như muốn rớt ra khi cậu ấy nhìn lên. Cậu ấy gần như bị hoảng hốt đến mức chẳng thể nào nói trọn vẹn được một câu. “Uhh…Umm….Uh…”.

Đứng trước mặt cậu là một cậu trai cực bảnh. Ngoại trừ giọng nói của cậu thì đôi mắt to , tràn đầy sự vui vẻ của cậu ấy là điều đầu tiên Jihoon chú ý đến. Đôi mắt ấy đang cười với cậu cùng với đôi môi mềm mại , như đang tỏa sáng và đặc biệt đầy sức sống.

Jihoon nhận ra cậu ấy đang đổ mồ hôi rất nhiều và đang khuân một thùng giấy các tông sau khi cậu dời sự chú ý ra khỏi đôi môi như đang tỏa sáng ấy. Cánh tay cậu ấy gập lại để ôm thùng đồ và những khối cơ hiện lên một cách thật hoàn hảo ngay trước mặt cậu. Thật không may là Jihoon chẳng giúp gì được cho cậu ấy ngoài trừ việc nhìn chằm chằm vào anh chàng đẹp trai trước mắt mình.

“Cậu ổn chứ ?” , cậu trai ấy lặp lại câu hỏi của mình một lần nữa cùng với một nụ cười thầm.

Miệng Jihoon mở to , cậu ấy giũ người để tỉnh táo lại và cuối đầu mình xuống khi nhận ra rằng tim mình đang đập nhanh một cách bất thường. “Uhh!” , cậu ấy không chắc là mình đang hoảng hốt vì cuộc nói chuyện với cậu trai lạ mặt dễ thương này hay là vì cậu đang xấu hổ bởi việc nhìn chòng chọc vào cậu trai lạ mặt này làm cho cậu ta cảm thấy hoảng sợ. Cũng trong lúc ấy , cậu ấy cảm thấy cả hai chân mình không còn cảm giác gì và như muốn ngã quỵ xuống vậy. Jihoon vẫn còn nhìn chòng chọc vào dưới chân mình , cậu ấy gật đầu và đưa tay lên xoa cổ một cách lo lắng. “Yeah! , tớ ổn mà!” , cậu ấy trả lời một cách nhanh chóng.

“Tốt” , cậu trai ấy cười. “Bây giờ nhìn cậu có một chút mệt mỏi đấy”.

Được nghe giọng nói ngọt ngào ấy một lần nữa , Jihoon ngước mắt nhìn lên , lần này thì cậu đã có sự chuẩn bị đối với sức hút của cậu trai trước mặt. Nhìn thấy nụ cười ấy làm cho Jihoon cảm thấy dễ chịu hơn một chút. “Cảm ơn cậu , không , chỉ là tôi đang bị nhốt ở ngoài căn hộ của mình mà thôi”. Jihoon vừa trả lời vừa chỉ vào cánh cửa căn hộ của mình.

“Oh , tuyệt!” , cậu ấy kêu lên , nụ cười càng lúc càng đẹp hơn và điều đó đã thành công trong việc làm cho Jihoon càng thêm bối rối. “Ý tớ là không phài tuyệt vì cậu bị nhốt ở ngoài mà là vì cậu cũng sống ở đây. Tớ chỉ vừa mới dọn đến thôi” , cậu ấy giải thích. “Oh” , Jihoon thốt lên. Trước đó , cậu đang vội nên không để ý đến cánh cửa đang mở to của căn hộ đối diện. Từ những gì mà cậu có thể thấy , căn phòng đó hoàn toàn không có gì ngoại trừ những thùng đồ được đặt trước cửa.

Cậu trai ấy cười với cậu và cuối đầu xuống một chút. “Xin chào , tớ là Seungcheol”.

Jihoon cuối cùng cũng nở một nụ cười và chào lại. “Rất vui được gặp cậu”. Giọng của cậu ấy nghe có vẻ rất bình tĩnh , nhưng cái tên “Seungcheol” đó cứ bật ra trong đầu cậu một cách rất…kích thích. Nhưng cậu ấy chả biết vì sao nữa. Trong khi cậu đang cố gắng tìm hiểu cảm giác này của mình là gì thì cậu vẫn đang cười nhìn chằm chằm vào Seungcheol , cố gắng nhìn những điểm đặc trưng của cậu ấy như là mái tóc rối hoặc chiều cao ngất ngưỡng của cậu ấy. Đột nhiên , Jihoon không còn cảm thấy mệt mỏi nữa.

Seungcheol nhếch một bên lông mày lên và đưa mặt lại gần Jihoon. “Và cậu là…?”.

“OH!” , Jihoon lắp bắp. “Uh , xin lỗi! Jihoon! Tớ—” , cậu ấy ngưng một lúc để bình tĩnh lại. “Jihoon , tớ là Jihoon”. Mặt cậu ấy dần nóng lên khi suy nghĩ về việc cậu đã trông giống một tên ngốc như thế nào khi nãy. Nhưng Seungcheol chỉ cười. “Rất vui được gặp cậu , Jihoon”. Cậu ấy cẩn thận đặt cái thùng đồ xuống và đẩy nó một cách nhẹ nhàng vào trong. Cậu ấy phủi tay mình trước khi nói chuyện với hàng xóm của mình một lần nữa. “Vậy là cậu bị nhốt ở ngoài à?”.

Jihoon mím môi , vẫn còn đang đắm chìm trong cái cách Seungcheol gọi tên cậu. “Yeah…tớ để quên chìa khóa…và…”. Cậu ấy ngừng giây lát , thở dài và và vuốt tóc mình lại. “Xin lỗi , tớ chỉ…tớ không cố ý làm phiền cậu khi cậu đang chuyển đồ đạc đâu”.

“Oh , không , cậu đâu có làm phiền tớ”. Seungcheol sửa lại. “Này , cậu có muốn vào chơi không?”.

Jihoon bị làm cho ngạc nhiên và bắt đầu lắp bắp , “Cái gì?! , không–ý tớ là– mọi việc đều ổn mà–tớ hoàn toàn–“.

Nhưng nụ cười của Seungcheol đã thành công trong việc làm làm cho cậu im lặng. “Không , thật đó , cậu nệ vào chơi , cậu sẽ là vị khách đầu tiên của tớ”. Jihoon nhướng lông mày mình lên một cách lo lắng “cậu chắc chứ?”.

Nhưng Seungcheol chỉ cười và điều đó làm cho bụng cậu quặn lên. “Tớ không có cắn đâu” , cậu ấy buông ra một lời chọc ghẹo , bước sang một bên và làm điệu bộ mời Jihoon vào nhà.

Sau khi nhìn thoáng qua điệu bộ dễ thương của Seungcheol , Jihoon chầm chậm bước vào căn hộ 917A. Cuối thấp đầu xuống và ôm lấy tay mình. “Cám ơn” , cậu ấy nói nhỏ , cố gắng để che đi nụ cười thỏa mãn của mình.

.

.

.

End chap 1.

to be continued….

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s