2

[Shortfic - SA][T][HunHan] Có Một Điều Nhỏ Bé được Gọi Là Tình Yêu. Chap 10

~0~0~  CHAP 10  ~0~0~

~~~~END FLASKBACK ~~~~

(có ai nhớ là end flaskback cho phần nào không nhở?)

9 năm sau…

“Brrư…ừ..ừm..m…m..!! Brư..ừ..m..m” – Tiếng thắng xe chậm rãi của chiếc mô tô phân khối lớn.

Một thanh niên trai tráng dừng chiếc mô tô màu đỏ trước phòng bảo vệ. Thường thì chẳng mấy ai sắm xe “gấu” mà lại chạy như đi bộ, còn chưa đến 15 km/h. Nhưng sau lưng chàng trai còn có thiên thần bé bỏng đang say ngủ trong chiếc ba lô dùng để địu trẻ con đeo trên vai. Để ý lại trang phục của anh vẫn giản dị, áo thun tay dài màu xám, và quần jean bó, đôi giày ba ta nâu sờn, mái tóc nâu xoăn nhẹ. Vẻ đẹp thanh thoát không phô trương.

Nhanh chóng mua hai chiếc vé và gửi xe, anh nhẹ nhàng tháo chiếc ba lô ra đặt lên yên xe. Chọc chọc ngón tay vào hai má ửng hồng bầu bĩnh của bé con vẫn chưa chiu thức dậy, ngủ đến chảy cả nước miếng. Hôm nay bé mặc áo màu cam với quần sịp trắng, trông y như con gái. Đeo lại ba lô lên lưng.

“Su àhh! Dậy nào con! Đến chỗ umma nào!” – Bế bé con gọn lỏn trên tay đang dụi mắt,chớp chớp hàng mi dài cong vút, ngơ ngác nhìn xung quanh.

Ngước lên nhìn lại hàng chữ to màu vàng mạ trên tường trước cửa ra vào. Mỉm cười lặng lẽ. Đẩy nhẹ cánh cửa kính, bên trong có rất nhiều người tham quan, đa phần là các cô gái trẻ.

“Phía này có cửa sổ…” – Cô gái trẻ điềm đạm hướng dẫn trên mô hình cho các sinh viên.

Cô gái ngước lên, gương mặt quen thuộc, hôm nay có vẻ cô trang điểm khá đậm, mái tóc xoăn bồng bềnh màu vàng đất, bộ váy com lê toát lên nét thanh lịch. Nếu không phải người quen, chắc hẳn mọi người không ai nghĩ cô đã là bà mẹ một con.Cô chỉ trông trưởng thành hơn hồi đó một chút, thực ra thì vẫn còn xinh tươi lắm đấy.

“Luna, tiếp tục giúp tôi nhé!” – Cô quay sang cô gái tóc vàng trẻ hơn, cười nhẹ – “Một lát thôi.”

Cô tiến đến anh, anh cũng bước lại gần, hai người gặp nhau ở giữa sảnh lớn. Da anh sạm đi nhiều, có lẽ là do quá tận tâm với công việc yếu thích của anh.

Cô gái nhìn bé con âu yếm, hơi lên giọng chọc ghẹo nó: “Chào anh chàng đẹp trai!” – Vỗ vài cái vào lưng nhóc, nhún nhún người ngọt ngào dỗ dành – “Con buồn ngủ à? Tớ xin lỗi vì đã làm phiền cậu, Se Hun.”

“Không có gì đâu, Sulli. Con của cậu cũng như con của mình mà!” – Tháo chiếc ba lô vướng víu đặt xuống sàn, đứng chống nạnh. Bước chồm lên, anh đưa tay ra định xoa đầu nhóc nhưng anh lại đổi hướng sang Sulli, vò mái tóc xoăn lộn xộn – “Cậu lại làm em bé khóc nhè rồi!”

“Tóc tớ rối rồi!” – Sulli nhăn nhó, vuốt lại phần tóc vừa bị “tàn phá” trở về nếp cũ, tiện thể đánh cho Se Hun một cái. Lúc nào anh cũng thích trêu người khác như với trẻ con ấy.

“Sulli, tớ phải đi đây. Gặp lại sau nhé con trai.” – Thơm lên cái má phệ phúng phính của bé con, xoa đầu nó, tóc chỉ mới mọc vài sợi mềm lún phún như cỏ non.

“Giá như bố đẻ của thằng bé… yêu nó như cậu.” – Giọng Sulli ngập ngừng, đầy tiếc nuối khi nhắc đến chuyện không vui. Hình như gia đình cô không mấy hạnh phúc.

Anh nhíu mày – “Lại thế rồi!” – Nhưng nụ cười lại xuất hiện nhanh chóng, như để an ủi – “Gọi lại sau nhé!”

“À, Se Hunie!” – Sulli sực nhớ ra điều gì đó – “Về chương trình TV gọi cho cậu thì thế nào? Cậu sẽ đi chứ?”

“Tớ không biết nữa.” – Giữ nguyên nụ cười móm dụ trẻ, thong thả cho hai tay vào túi quần, lướt đi về phía cửa như một model.

“Tạm biệt chú Se Hun nào!” – Sulli cầm tay bé con, vẫy vẫy theo.

“Tạm biệt con, đồ ngái ngủ!” – Anh quay người lại làm aegyo trêu nhóc rồi mỉm cười bước ra ngoài.

.

.

.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trường quay đài KBX.

“Nhanh lên!” – Giọng của PD giục mấy nhân viên đang trang trí lại sân khấu trong thời gian phát quảng cáo – “Tiếp tục phần 2, mọi người sẵn sàng chưa?”

“Một phút nữa.” – Trợ lí thông báo.

“Ok! Đội trang phục xong chưa?” – PD tiếp tục la lối.

“Sẵn sàng!”

“Đừng lo, sẽ hoàn hảo cả thôi.”

Sân khấu hôm nay thật hoành tráng, toát lên vẻ quyến rũ…

Mọi người đang trong tình trạng vội vã, quay cuồng như chong chóng để chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn đặc biệt. Đội trang phục chỉnh sửa lại bộ vét cho nhân vật chính đang lo lắng khép nép, đứng thộn ra. Đội trang điểm cũng không ngơi tay, liên tục dặm phấn làm mặt cậu trắng toát. Lòng cậu cứ bồn chồn. Lâu rồi mới về Hàn, cũng thấy hơi lạ, mọi thứ thay đổi nhiều lắm, cũng vì ở đây là Seoul chứ không phải Busan. Dù sao thì trông cậu vẫn rất lịch lãm với mái tóc vàng tỉa gọn.

Trong khi đó, từ bên ngoài có ba con người kì lạ, một người trắng trẻo, u ú như cái bánh bao, người thứ hai vừa đi vừa trố nhìn xung quanh như trẻ mẫu giáo, còn lại thì đẹt ngắt, cả ba bẽn lẽn đi vào. Trông quen không nhỉ? Bạn mặt đụt đụt vào trước vận áo cánh dơi xanh biển, khoác hờ tấm áo màu trắng trông như màn cửa. Theo sau là bạn còi đẹt lọt thỏm giữa đám đông cứ xách quần mà đi vì nó quá rộng. Cuối cùng là một cái bánh bao không nhân, da trắng như bóc. Hôm nay ba đứa kì cục đó ăn diện toàn hàng hiệu, trang điểm đậm lè như mấy ca sĩ đi diễn. Nhưng nói chung là… RẤT ĐẸP TRAI! Phải, chính xác đó là đám ngốc gồm Min ú, Soo đụt, Baek còi, nhưng tất cả đều xinh trai và trưởng thành hơn.

Bộ ba ngồi vào vị trí ghế dành cho khán giả, cạnh một “người già” ròm nhom ngồi chờ sẵn đó từ bao giờ, cũng quen không kém. Vâng, hôm nay thầy Jae cũng rất đẹp trai! Thầy vận bộ vét xám bạc nổi bật với áo sơ mi đen, không ngừng chỉnh lại mái tóc cam chói dựng lên. Nhìn từ xa cứ tưởng như đầu thầy đang bốc cháy.

“Cứ thoải mái nhé! Chương trình của chúng ta không khó khăn lắm đâu.” – Chị MC động viên( nhân vật chính hiện đang ngồi run đùi lo lắng, cắn môi lem hết cả son) – “Bạn đẹp trai lắm!”

Lu Han 9 năm sau...

Lu Han 9 năm sau…

“Cảm ơn noona!” – Cậu cúi chào lễ phép.

Ba “đứa trẻ” ngồi dưới không chịu yên, cười sang sảng, hết vẫy rồi hú để thu hút sự chú ý. Cứ như sợ người ta không biết mình không bình thường hay sao ấy. Thực ra thì… chúng không hề lớn thêm tí nào! Cậu quét qua một vòng khán giả và nhìn thấy cái lũ loi choi đó, vẫy tay chào lại rồi cười ngu, tiện thể vuốt tóc.  {(= . =’) ngày càng điệu!}. Baek Hyun còn mi gió cho mấy cái.

“Thật may vì anh Han rất thời trang.” – Tao láo toét cũng đến, đương ngồi bốc phét với umma ngay hàng ghế trước mặt ba bạn “chẻ” – “Nếu anh Han xinh đẹp giống con thì…”

“Còn đám nói thế!” – Táo bé chưa nói hết câu đã bị ba đứa nhấn đầu cho chừa tội láo.

Bỗng Xiu Min quay sang phía thầy Jae há hốc: “Á, thầy Hae!”

“Chào các em!” – Tươi roi rói như hoa.

“Từ hồi đó, thầy cứ được đi biển này suốt!” – Thầy Jae chơi chữ (Hae = Biển)

Thầy Cá Ngố nghe được khen, vui mừng hí hửng thưởng cho Hyuk Jae… viên kẹo.

“Ghen tị quá!” – Ba đứa trẻ khúc khích vờ che mặt, vỗ đùi.

“Anh ấy thích làm những điều ngọt ngào.” – Nói xong đớp liền.

“Ghen tị quá!” – Tít mắt cả đám.

“Anh ấy lúc nào cũng làm cô ngạc nhiên.” – Cười hở lợi, thầy Hae lôi ra một cành hoa hồng bé tẹo bằng ngón tay – “Lại ngạc nhiên nữa rồi!” – Ngậm nguyên cả cây.

“Ơ, đó… đó là… bông hồng mà!” – Soo hoảng hốt (O▲O).

“Thầy phải ăn, nếu không anh ấy sẽ dỗi đó!”

“5…4…3…2…1!”

Tất cả đèn đồng loạt tắt phụt, chỉ còn lại vài đèn chiếu về hướng sân khấu nơi chiếc ghế sa lông đỏ mà nhân vật chính đang ngồi với cái tướng không thể ủy mị hơn. Một tràn pháo tay dài răm rắp.

MC bắt đầu: “Giờ chúng ta đang ở đây cùng với Lu Han, người thiết kế những bộ trang phục đẹp mắt mà chúng ta vừa xem {ở phần 1 của chương trình phỏng vấn,phần này không có trong fic vì thiếu ý tưởng}

“An-nyeong haseyo!” – Cậu cuối chào lễ phép.

MC tiếp tục: “Các bạn hâm mộ đã biết rõ về anh ấy. Vì anh ấy là một trong số ít nhà thiết kế Hàn Quốc nổi tiếng ở New York, và đây là bằng chứng.”

MC cầm cuốn tạp chí nước ngoài ở trên bàn tự hào hướng về phía khán giả, lần ra vài trang. Mỗi trang đều ngập những hình ảnh các bộ thiết kế và hình ảnh của cậu với những dòng bình phẩm tích cực. Bài viết có tựa là “Fashion At It Best!”. Dù số lượng khán giả giới hạn những tiếng vỗ tay vẫn rất lớn.

“Đây chỉ là một phần trong công việc của anh ấy.” – Đặt lại cuốn tạp chí về chỗ cũ – “Lu Han, bạn có biết rằng ở Hàn Quốc bạn cũng rất nổi tiếng không?” – MC cố tình nhấn mạnh từ “nổi tiếng”.

“À, tôi vẫn phải hoàn thiện thêm kĩ năng của mình.”

“Bạn rất khiêm tốn đấy! Vậy bạn sẽ làm gì khi trở về nước?”

“Có một nhãn hiệu muốn tổ chức một buổi trình diễn thời trang. Tôi nghĩ nó rất thú vị nên đã đồng ý tham gia… Và vì tôi muốn trở về,… và vì tôi rất nhớ mẹ.”

Nói đến đây, cả umma cậu và nhóc Tao đều bật cười.

“Lu Han từng nói với phóng viên rằng, khi bạn còn nhỏ… à tôi xin lỗi! Bạn trông không được bắt mắt và có gu thời trang kém. Điều đó rất khác so với bây giờ.” – Lời nói bất ngờ của MC làm khán phòng ồ lên, có nhiều người không kềm được phải bật cười – “Điều gì đã khiến bạn thay đổi bản thân mình nhiều như vậy?”

“Bởi vì tôi đã yêu một người…”

“Yêu ư? Bạn có thể kể về câu chuyệnđó không?” – Chị MC háo hức vì sắp khai thác được một vấn đề bí mật mà đa số những người nổi tiếng thường tránh né khi bị hỏi đến.

“Vâng, anh ấy là một sunbae học ở lớp trên, đàn anh học lớp 10H. Anh ấy là người trong đội bóng… và rất dễ thương…” – Lu Han kể rất chi tiết và thành thật, không hề che dấu hay bịa đặt như các ngôi sao nổi tiếng khác – Lúc đó,… tôi chỉ là một cậu bé xấu xí học lớp 8H” – Đến đây, cậu và MC đều bật cười khúc khích, ca cậu bạn cũng vậy, họ là những người hiểu rõ nhất, chứng kiến cậu từ vịt hóa thành thiên nga.

“Đã cố gắng hoàn thiện mình rất nhiều, nếu có gì giúp tôi trở nên đẹp, trở nên giỏi hơn, tôi sẽ cố làm. và cố gắng học giỏi hơn để anh ấy có thể thích tôi.”

“Thế cuối cùng, anh ấy có biết không?”  – Một câu hỏi nhẹ nhàng nhưng là điểm nhấn tâm lí rất mạnh.

“Anh ấy biết, nhưng chúng tôi không có được cái kết hạnh phúc.” – Lu Han cười trừ – “Tôi đã đi học ở Mĩ, để sống cùng bố.”

“Buồn quá nhỉ!” – Chị MC biểu cảm tiếc nuối, câu chuyện tình yêu bị gián đoạn bất ngờ và không có hậu, thật không lịch sự nếu tiếp tục nói về quá khứ không vui này.

“Nhưng khi tôi nghĩ về chuyện đó, anh ấy giống như nguồn cảm hứng của tôi… Anh ấy khiến tôi sử dụng tình yêu theo một cách tốt hơn… Anh ấy giống như… nguồn sức mạnh cổ vũ cho tôi đến khi tôi trở thành Lu Han như ngày hôm nay.”

Someday – First Love OST

(nghe nhạc! nghe nhạc!)

“Àh, Lu Han, bạn có nhớ cuốn sổ này không?” – MC quay sang lấy ra quyển sổ màu đen, có sợi ruy băng cùng màu buộc ngang.

Cậu phải ngẩn người ra một lúc khi thấy quyển sổ.

“Bạn có nhớ không?” – Câu hỏi của chị MC giúp kéo hồn cậu về đúng chỗ.

Gật gù nhận lại kỉ vật : “Có, tôi nhớ!”

Nụ cười của chị MC trở nên khác lạ: “Nếu vậy, hãy chào đón chủ nhân của cốn sổ này!” – Thấy Lu Han ngơ ngác, giọng chị MC vui vẻ hẳn lên – “Anh Se Hun, cầu thủ chính thức của đội bóng Seoul Glass.”

Cả Soo, Min, Baek cũng bất ngờ, cả Umma cậu nữa, không thể tin được, mọi người trở nên xôn xao. Chẳng lẽ đây là sự thật, cậu và anh thực sự có duyên?

Từ sau cánh gà, chàng trai phong độ mặc áo khoác da nâu sờn, quần jean giản dị, trên tay ôm bó hoa to sặc sỡ được gói giấy tỉ mỉ. Lại nụ cười dụ biết bao trẻ con, chẳng biết may hay không, trong số những đứa trẻ ngây thơ ngốc nghếch có cả cậu nữa, nó đã từng khiến cậu vui, từng làm cậu đau khổ và giờ đây nó lại chính là động lực cho cậu vươn tới thành công. Đáng ghét quá phải không? Nhưng cậu không thể ghét bỏ cái nụ cười ấy! Nụ cười đang dần tiến gần đến chỗ ngồi của Lu Han, cậu mừng rỡ quỳnh quáng, cứ liên tục quay tới quay lui để nhìn cho rõ. Cậu muốn xác định đó thật có phải là anh.

“Giờ anh ấy đã chuyển nghề thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.”

Se Hun chân dài nhanh chóng đến đầu bên kia ghế sô pha. Han lật đật đứng dậy, tay ôm chặt cuốn sổ trong khi vẫn còn chưa tin, chưa định hình những gì xảy ra trước mắt thì anh đã đứng đối diện, rất gần.

Giữ nguyên nụ cười “đáng ghét”, chỉ còn bó hoa ngăn cách giữa anh và cậu: “Anh muốn tặng cho em!”

“Cho Lu Han ư?” – Bỗng lời nói của cậu hóa ngô nghê như trẻ con, tình yêu lại tiếp tục mù quáng tâm hồn.

“Ừm, là dành cho Lu Han!” – Cái đường cong hồng hồng trên khuôn hàm móm móm càng rộng ra, híp cả đôi mắt vốn đã không được to của anh. Buồn cười quá đi mất.

Cậu ngại ngùng đưa tay lên gãi đầu, lướt nhìn biểu hiện của khán giả, cười méo mó. Mọi người im lặng nín thở chờ đợi, chẳng ai nói gì. Phải làm sao đây? Trong khi dòng suy nghĩ chưa dứt thì hai tay cậu đã đón lấy bó hoa, đã thế mặt cậu còn hiện rõ chữ “hạnh phúc”. Lòng cậu đang rất vui sướng, cậu đã chờ cái khoảnh khắc này hơn 10 năm rồi, niềm vui không thể giấu đi đâu được.

“Mời ngồi!” – MC tế nhị tiếp tục chương trình – “Anh Se Hun, sau 9 năm không gặp Lu Han, anh có gì muốn nói với bạn ấy không?”

Câu hỏi làm sự ngại ngùng giữa hai bạn trẻ càng dâng lên, hai ánh mặt cứ như có sợi dây vô hình nối lại, nhìn nhau không rời.

Se Hun nói ngay mà không cần suy nghĩ: “Anh muốn nói với em…” – Anh lôi trong túi áo ra một chiếc cúc, nó đã từng rất quen thuộc – “Cái khuy áo này, nó không phải của anh. Có lẽ là của Sang Chu.”

Anh đưa nó cho Lu Han. Cặp chân mày thanh mảnh nhíu lại, suốt một thời gian cậu đã giữ kĩ và coi nó như một thứ vô cùng quý báu vì nghĩ nó là của anh. Cậu còn vẽ mặt cười lên chiếc cúc rồi ngồi tự kỉ với nó nữa chứ. Lu Han kêu khẽ lên một tiếng “Ow~”  khi nhận ra sự ngốc nghếch của mình. Anh phì cười, giọng cậu nghe rất đáng yêu.

“Còn Lu Han thì sao? Bạn có muốn nói gì với anh ấy không?” – MC có ý tác hợp.

Cậu ngập ngừng, ấp úng mãi vì ngại, tự lòng rất muốn hỏi nhưng không biết có nên hay không.

“Em muốn hỏi anh Se Hun…” – Mắt cậu ươn ướt, dừng một chút, giọng rưng rưng, nghẹn lại, ánh mắt tội nghiệp cầu mong rằng điều đó không phải sự thật – “Anh đã kết hôn chưa?”

                                                                                            /Anh hãy trả lời là chưa đi mà, làm ơn!/

 

 

Không khí trở nên ngột ngạt, yên lặng, hồi hộp đến khó chịu. Máy quay liên tục hết chuyển sang anh lại sang cậu, chú ý lấy từng chút một biểu hiện của hai gương mặt trẻ.

“Ừmm…” – Có lẽ câu hỏi hơi bất ngờ và tâm lí, nó quá đi vào vấn đề cá nhân nên anh trông khá khó khăn khi trả lời, ngắt quãng mãi – “Anh đã…”

Có thật là anh đã… Khóe mi cậu đỏ lên lúc nào không hay, mắt long lên ngấn nước, đôi chân mày hơi chau lại. Hơi thở phập phồng từng nhịp khẽ vang lên qua micro vô tình để lộ hết cảm xúc của bản thân.


     “Anh đã từng chờ một người từ Mĩ trở về.” – Se Hun nhìn cậu bằng ánh mắt mà cậu đã luôn cho rằng nó thật dễ thương và không thể troll hơn – “Anh yêu em! Would you marry me?”

Trong khi cậu đang sắp khóc ra mất rồi đây này, cứ tưởng anh đã lấy một cô vợ xinh đẹp nào đó như chị Sulli trong thời gian cậu rđi du học rồi chứ. Bây giờ không biết Lu Han nên khóc hay nên cười đây, mặt cậu mếu máo dở khóc dở cười trông đến tội. Nước mắt tuôn ra vì vui khi nghe được câu nói mình đã chờ đợi bao năm qua, cùng vì tức là vì sao bây giờ anh mới nói! Lấy tay quẹt nước mắt trên mặt mình mà cứ như đang đấm vào mặt anh. Nhưng câu nói không bao giờ muộn vì cậu vẫn sẽ chờ như anh đã chờ. Có một điều là cậu không thể ngờ anh đã chờ đợi cậu suốt ngần ấy năm. Đã chín năm rồi đấy! Gấp ba lần thời gian cậu yêu anh. Điều đó có nghỉa là anh yêu cậu rất nhiều, đúng không?…

  ~o~ THE END ~o~

(đây là chap cuối, không phải extra)

                                                    (fic không có extra)

BONUS  bài hát  bên dứi  ↓ , còn bài trên kia  ↑ nhớ vừa nghe vừa đọc nhá, ai chưa nghe kéo lên nghe rùi đọc, sr lun vì cái kết quá ư là lãng nhách.

     

  Love Letter – VIXX

   

4

[Shortfic - SA][T][HunHan] Có Một Điều Nhỏ Bé được Gọi Là Tình Yêu. Chap 9

CHAP 9

 

Lia mắt qua cánh cửa của căn phòng bí mật, trên ấy có một tấm bảng bằng gỗ rất đáng yêu: “Lu Lu’s Secret”. Dòng chữ màu hồng được trang trí cách điệu, không ai có thể nghĩ đó chữ của một cậu con trai. Mà thực ra cũng hông chắc có thực là con trai hay không nữa, bởi vì sau cánh cửa ấy là một con nai đang tỉ mỉ chăm chútcái nơ cho cành hoa hồng trắng, tự ngồi cười nhăn răng toe toét. Trên giường nào là ruy băng, dây kim tuyết đủ màu, dây thắt thủ công rất sặc sỡ. Ngoài ra,ở dưới cái gối ôm còn có một quyển sách màu hồng.

(Giật ra coi thử nào! Ow~ Là cuốn “9 Công Thức Tình Yêu” đây mà! Lu Han đang chuẩn bị cho cái gì vậy ta? Hoa màu trắng ư? Trông quen quen vậy nhể, hình như là đãthấy nó ở đâu rồi thì phải)

“Phù,xong gòi!” – Con nai giơ cành hoa lên trước mặt ngắm nghía, sửa lại cái nơ nhỏ màu trắng – “Đây là cách thứ mười. Cách này của Việt Nam!”

( ^ 3 ^ )

.

.

.

~~~~~Trường Angel ~~~~

Bước từng bước thật chậm vào cổng.

Hmmm…Sau bao tháng ngày vui vẻ có, vất vả khổ cực có, và buồn rầu cũng có, các anh chị năm cuối được tốt nghiệp ra trường. Hôm nay là một ngày rất đặc biệt và quan trọng đối với những con người sắp phải rời xa mái trường mà họ đã gắn bó trong suốt ba năm qua. Ngày hôm nay cũng là ngày cuối cũng đẻ họ có thể bày tỏ những gì cần phải nói với ai, làm tất cả những gì mà họ chưa làm được. Bởi vì sau ngày hôm nay đây, có người sẽ phải lao đầu vào ôn thi đại học, những người khác thì đi tìm việc làm. Có lẽ những đàn em sẽ nghĩ rằng tốt nghiệp là sẽ được khoẻ, được nghỉ ngơi nhưng thực ra đó chính là lúc các học sinh được bước chân vào xa hội khắc nghiệt.

Tất nhiên là anh Se Hun cũng không ngoại lệ, cậu vẫn chưa biết gì về chuyện anh sẽ lên Seoul, hai nhà sẽ không còn ở gần nhau nữa, và cậu sẽ không thể ngắm anh chạy xe ngang qua mỗi ngày. Lúc đó không biết là cậu sẽ ngồi cười tự kỉ một mình như trước hay là ngồi khóc vì nhớ ai kia.

À mà bản thân cậu cũng còn nhiều chuyện cần phải lo chứ nhỉ. Lu Han vẫn chưa quyết định về chuyện sang Mĩ thăm appa cơ mà.

Lướt mắt một vòng quanh sân trường, không khí thật náo nhiệt và đông đúc quá. Lượn lách qua đám đông, đường đi hẹp đến nổi cậu phải nín thỏ cho người mỏng lại.Cuối cùng cũng thoát, Lu Han mừng rõ bước vào sảnh lớn ở khu gần cầu thang, mỗihọc sinh đều cầm hoa hồng màu đỏ hoặc hồng tặng cho nhau. Một số đàn anh đàn chị mỗi tay một cây bút dạ quang rực rỡ túm áo nhau kí tên khí thế. Trông cũng hệt như nhau, loè loẹt như con két, phải mất một lúc cậu mới tìm thấy anh, áoanh cũng đầy ắp chữ. Se Hun vẫn luôn mang theo chiếc máy ảnh như vật hộ mệnh của anh, anh có vẻ rất thích chụp ảnh mọi người.

Lu Han đang định bước đến chỗ anh thì bị tên “hoàng tử xấu xí” đen đúa nham nhở chặn lại, giơ ra một cành hoa hồng đỏ:

“Han,tớ tặng cậu này!”

“Ờh,cảm ơn cậu.” – Han cầm vội cành hoa chung với cành hoa trắng cậu đã chuẩn bị.

“Khoan đã, kí nữa.” – Hắn đưa quyển sổ cho cậu – “Kí đi”

Cậu lóng ngóng về phía anh, ráng kí nguệch ngoạc vai nét cho hắn.

“Chụp ảnh, chụp ảnh nào!” – Anh hô to tập trung mọi người lại, vì đứng quay lưng về phía cậu nên anh không nhìn thấy. Trên tay anh cũng có vài cành hoa, chỉ những người được yêu thích mới có.

Trong khi các học sinh đang tạo đủ kiểu chụp thì con nai lại lịch sự thái quá, lằng nhằng mãi với cái tên xấu xí.

“Yêu,yêu!” – Hắn chỉ lên ngực – “Kí lên áo tớ đi.”

Ấy vậy mà con nai ngốc cũng làm theo. Cậu kí xong, tên “hoàng tử” vui vẻ tung tăng bỏ đi, nhìn lại trên áo: Khỉ. Vâng, con nai ghi nguyên chữ “Khỉ” lên áo hắn vì đó là tất cả những gì chắn mắt cậu nãy giờ.

Sau khi chụp cho mọi người, Se Hun quay ra chụp phong cảnh, anh ít khi chụp người khác trừ khi là những người đó nhờ anh chụp hộ như khi nãy. Anh đi hẳn ra sân trường, gió thổi mạnh làm tóc bay dựng hết lên, ánh nắng buổi sáng làm da anhtrở nên trắng hơn tương phản với đôi mắt cười đen lay láy. Mỗi lần chụp xong một bức là anh lại nở một nụ cười, vẫn là cái nụ cười móm dụ trẻ ấy. Bây giờ anh Se Hun đối với cậu trông đẹp hơn bao giờ hết.

Se Hun đi lòng vòng khắp mọi nơi trong trường để chụp lại những kỉ niệm. Đi dọc theo bức tường ở sân sau.

“Két…ét!”– Tiếng cánh cổng được mở ra chậm rãi, anh bước vào trong khu hồ bơi của trường.

Trong khi đó, ở lùm cây (lại là lùm cây) cực kì quen thuộc của đám ngốc có bốn đứa đang khúc khích khi nghĩ đến viễn cảnh sắp tới.

“Thời cơ đến rồi. Đi đi!” – Soo đụt giục cậu.

Soo và hai đứa còn lại bực mình vì con nai quá lề mề, kéo cậu đứng dậy rồi đứa kéo đứa lôi đứa đẩy vào trong hồ, nhanh tay đóng cổng lại.

Con nai muốn khóc vì không biết làm gì, vào đây rồi lại không ra được, với cái tướng mỏng lét của cậu sao địch nổi ba đứa kia. Mà đã vào rồi chẳng nhẽ lại chào anh rồi đi về, cậu bỏ ra cả đem hôm qua để chuẩn bị hoa tặng anh không lẽ đem về nhà trưng. Thôi thì đằng nào cũng phải tặng hoa cái đã rồi nói gì nói,hôm nay là cơ hội cuối cùng của cậu, nếu không “tỉnh tò” thì chắc chắn sẽ hối hận cả đời mất.

Lấy hết can đảm bước về phía bên kia, vòng qua bờ hồ dài hơn mười mét.

Se Hun vẫn lo quay tứ phía chụp ảnh, chỉ còn có bờ hồ bên cậu là chưa chụp nữa thôi. Anh xoay ống kính qua, vô tình thấy cậu trong đấy, một dáng người bé nhỏ,đáng yêu đang nhìn anh ngơ ngác. Anh nhếch môi cười.

“Tách!”– Một bức ảnh vĩ đại: Một con nai ngố dạo chơi trên bờ biển.

Cậu mỉm cười, bước lại gần anh hơn.

“Tách!”– Anh chụp thêm một tấm nữa, anh cười tươi hơn, chắc anh hải lòng về tấm này hơn.

“Không, cô không vào được!” – Đám ngốc ở ngoài đứng canh cửa, không cho bức cứ ai vào hết. Tội cho thằng bé được mẹ nó dẫn tới thay sẵn đồ bơi luôn mà hông được cho vô.

“Hanie, em vẫn chưa kí áo cho anh nè!”

Lu Han bước thêm vài bước, thật gần, cậu nhìn lên áo anh. Toàn chữ là chữ đến nổi không còn chỗ trống, màu gì cũng có, những nét chữ nắn nót, chắc chắn đa số đều là của nữ sinh. Áo của cậu cũng thế nhưng toàn là những chữ con trai, nữ thì chỉ có vài người bạn thân thôi.

“Anh Se Hun! Em có chuyện muốn nói với anh.”

Giọng Lu Han bỗng trở nên nghiêm túc, cậu tập trung nhìn thẳng vào mắt anh, nói thật rõ ràng như muốn anh không bỏ sót chữ nào.

“Em rất thích anh, đã ba năm rồi!”

Cậu chớp mắt liên tục, mặt đỏ ửng cả lên, mắt ươn ướt long lanh vì cuối cùng cậu cũng nói được câu nói mà bản thân đã chôn giấu trong lòng bao năm qua.

“Em đã làm mọi việc để thay đổi mọi mặt về bản thân mình, tát cả đều vì anh!”

Lu Han đột nhiên lên giọng, cậu không thể ghìm được sự xúc động của chính mình.

“Em…xin vào câu lạc bộ múa truyền thống, đóng kịch, làm đội trường đội trống, cố gắng học giỏi hơn… tất cả đều vì anh. Nhưng giờ em biết rằng điều này nên làm nhất và cần làm từ lâu rồi…”

Câu nói không thể trọn vẹn, bị ngắt quãng bị cậu đang cố gắng không khóc, anh không thể thấy cậu khóc bây giờ được, trông xấu lắm. Các chữ càng về sau càng nghẹn ngào và khản đi.

“…là nói thật với anh rằng… EM YÊU ANH!!”

Nở nụ cười mãn nguyện, mừng quá, cuối cùng cũng nói hết ra được rồi. Lấy tay lau giọt nước mắt sắp trào ra. Nãy giờ cậu mới nhớ đến cành hoa hồng trắng, dùng cả hai tay đưa nó cho anh, ngay trước ngực. Cậu thầm mong anh nhận lấy và đồng ý lời bày tỏ chân thành của mình.

Se Hun nhìn lên cái nơ màu trắng buộc trên cành hoa, rồi nhìn theo sợi dây treo lủng lẳng tấm thiệp nho nhỏ, xinh xinh với hình vẽ ngộ nghĩnh. Nhưng anh có vẻ không vui, cặp chân mày nhíu lại, ánh mắt trở nên lo lắng. Tại cậu làm chưa đẹp ư? Sao trông anh lại buồn như thế?

Con nai quá vui mừng nên không chú ý đến biểu cảm đó, liên tục lau những giọt nước tràn ra. Rồi bỗng… ánh mắt của cậu lướt qua phần ngực áo của anh, nụ cười trênmôi vụt tắt. Dòng chữ “Sulli iu Hunie” màu sô cô la như một cú giáng vào đầu Han, nhưng nó không đau ở đấy, đau ở đây cơ, ở trái tim đáng thương vừa nãy còn thình thịch liên hồi vì hạnh phúc.

Lu Han tròn mắt nhìn anh, không thể nào, cậu có nhìn nhầm không, tại sao lại như thế? Cố tự tìm lấy cậu trả lời trong ánh mắt anh, nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt buồn bã thay cho câu trả lời rằng điều cậu thấy là thật. Nhưng cậu không muốn tin, cậu muốn tự miệng anh khẳng định điều ấy.

“Chị Sulli? Và anh Se Hun?” – Han lạc giọng, hai chữ “Se Hun” hoàn toàn tắt tiếng,cậu không thể nói nên lời.

Anh chỉ gật đầu nhẹ, không trả lời. Ánh mắt của anh giống như đang thương hại, tội nghiệp cho cậu. Cậu thực sự quá đáng thương đến thế? Bao lâu nay cậu đã cố gắng làm thật nhiều điều, thay đổi bao nhiêu thứ vì cái gì chứ? Có phải cậu đã quá ngây thơ ngốc nghếch hay là… quá chậm trễ!? Tâm trạng của Lu Han hiện giờ đang rất hỗn loạn vì sự bất ngờ quá đỗi đau đớn.

 

“Khi nào thế ạ?” – Một giọt nước nóng hổi lăn dài trên má, rất nóng, giống như nó đang đốt phỏng vùng da nó đi qua, cậu cảm thấy má mình bỏng rát.

“Chỉ mới một tuần trước.”

Cậu cười, trông rất ngốc.

“Chị Sulli và Anh Se Hun bên nhau. Ha ha ha!! Hai người rất hợp đôi. Ha ha!! Dễ thương lắm!” – Han vỗ vai anh, dở khóc dở cười – “Mong anh sẽ hạnh phúc.”

Nói với anh một cách đau khổ, xong cậu quay bước đi.

“Tùm!!!”– Cậu bước hụt chân rơi xuống hồ.

Nước mắt quá nhiều làm nhoà hai mắt của con nai đáng thương, cậu không thấy được cái hồ bơi rất lớn bên cạnh chỗ hai người. Mà cả nếu không thấy thì cậu vẫn biết được vì hai người đang đứng trên bờ gần hồ nhưng Han không còn nhớ ra điều đó.May mà nước chỉ cao bằng ngang eo.

Nói thật không biết miêu tả bộ dạng cậu hiện giờ ra sao, hệt như một con cá mắc cạn. Khắp người cậu toàn bộ đều ướt sũng, các chữ và hình vẽ trên áo bắt đầu nhoè ra, giống như thứ gì đó trong cậu đang mất đi dần dần. Cách đây vài phút các hình trang trí ấy còn rất đẹp, nhưng bây giờ nó đang khiến cho bộ đồng phục của cậu trở thành thảm hoạ với những vết màu loang lổ.

“Hanie! Han à!” – Se Hun chạy đến định đỡ cậu lên.

Nhưng cậu chỉ hất tay anh ra, cười thật ngớ ngẩn – “Em không sao! Không sao mà! Ha ha ha!!”

Lu Han cứ để như thế đi hết một đoạn, bước đi nhẹ nhàng gần như chân không hề chạm xuống đáy hồ, không hề thấy có cảm giác. Từng bước chân là từng giây cậu thấy trái tim mình rất đau đớn và lạnh nữa, mặc dù bây giờ đang là mùa hè. Nước mắt của cậu hoà vào nước trong hồ, một ít dính lên môi, mặn đắng!

Se Hun thấy cậu như thế cũng chỉ biết để yên cho cậu đi, anh biết sau nụ cười đó sẽ là một cái gì đó sắp sửa bùng nổ. Tốt nhất là anh không nên châm ngòi cho quả bom đang ức chế ấy.

Han leo lên bờ, không thèm nhờ anh giúp đỡ, chân cậu gần như tê dại đi, nước thấm vào quần áo nặng trĩu khiến cậu vô cùng khó khăn khi đứng dậy. Nhưng cậu vẫn cố chấp không nhờ anh nữa, anh đã là của người khác rồi!

“Rất đẹp đôi!” – Đứng đối mặt với anh, cậu thốt ra một câu nói mà cậu nghĩ là nó phải từ người khác dành cho cậu.

“Han,em có sao không?”

Ra dấu hiệu OK với anh, không dám quay đầu lại, Lu Han không muốn anh nhìn thấy bộ dạng xấu xí, nhăn nhó của mình. Cất bước đi thật nhanh, cậu không muốn nghe gì nữa. Bây giờ có lẽ là cậu có thế tập quên được rồi. Nhưng tại sao không phải ai khác mà lại là người từng giúp cậu thay đổi vì anh, là vô tình hay cố ý. Có lẽ mọi chuyện cứ nên để nó trôi theo thời gian, cậu vẫn còn có bố mẹ và bạn bè.Không sao cả…

/Không sao cả…/

Tự trong lòng nói không sao nhưng thực ra là cậu chỉ đang tự dối lòng mình. Cậu cảm thấy mình thật giả dối. Nước mắt nóng hổi cứ theo nỗi buồn dâng trào ra,không biết phải chứa bằng gì cho hết, không biết được chừng nào nó sẽ ngừng tuôn. Cậu đang khóc, thực sự là rất nhiều.

“Han!”

Cành hoa hồng trắng ngày nào anh tặng cậu, dù chính miệng anh nói rằng đó là của người khác nhưng cậu vẫn biết đó là của anh mà, đúng không? Tại sao anh lại phải nói dối, khi trao cậu cành hoa và quay đi, sau lưng của anh còn hiện rõ chữLOVE rất to cơ mà. Tất cả chỉ vì sự chậm trễ, cậu đã không kịp đáp lại từ ấy,cậu không có đủ can đảm. Giờ đây cậu lại tặng hoa hồng cho anh, nhưng đó không giống như một món quà nữa, nó giống như sự trao trả, từ chối lại những gì cậuđã nhận từ anh. Và nó còn là một lời chúc: hi vọng anh và người ấy hạnh phúc.

Cậu bước đi để lại một mình anh…

“Két!!”– Cánh cổng nặng nề mở ra, cả ba đứa bạn hốt hoảng khi thấy Lu Lu toàn thân ướt nhẹp, mặt buồn so.

Lu Han mếu máo xấu hổ chạy đi. Baek và Min định đuổi theo nhưng bị Soo chặn lại, Soo luôn là người thấu hiểu mọi chuyện. Cậu luôn tỏ ra vẻ ngơ ngơ như vậy thôi chứ thật ra nhiều lúc rất tâm lí.

“Để cậu ấy đi đi.”

Trên đường đi ra cổng, trời xui đất khiến thế nào Lu Han vô tình gặp chị Sulli, thật trùng hợp. Chị ấy có vẻ rất vui, trên tay cầm đầy cả một bó hoa hồng đỏ, cả li nước cầm bên tay kia cũng đỏ nốt.

“Han,em sao vậy?” – Sulli tròn mắt lo lắng, kéo tay cậu lại.

Cậu buông tay ra định bỏ đi nhưng rồi đột nhiên quay trở lại, ôm chặt chị Sulli,gọi lớn làm chị ấy vô cùng bất ngờ – “Chị Sulli!”

Phải mất một lúc cậu mới bình tĩnh buông ra, bỏ đi trong tiếng nấc. Chị Sulli nhìn theo cậu mà chẳng hiểu gì, nhưng có vẻ chị ấy khá lo cho cậu. Còn cậu, cậu không thể giận chị ấy được, cậu từng xem chị là một người bạn thân thiết, luôn giúp đỡ cậu thoát khỏi những rắc rối.

Cậu phải làm gì cho sau này?… Đợi…?

~ END CHAP 9 – Part 1 ~

 

 

Lyric củabài hát ở trên, nó ko liênwan lắm, mọi người nhớ nghe nhé! ^w^:

 

Em có nói gì thì anh cũng không xuất hiện

 

Em thực sự muốn gặp lại anh biết bao

Thẳm sâu trong tim, em không ngừng hỏi giờ anh nơi đâu

 

Để em nơi này nhớ nhung đớn đau

 

 

Ngoảnh nhìn lại, là không mặt anh đang mỉm cười với em

 

Nhìn lại dường như thấy anh luôn đứng sau em

 

Mình em thức trong đêm tâm trạng chếnh choáng

 

Em vẫn khóc với những dấu vết anh để lại

 

Hãy nói cho em nghe, em đã làm gì sai?

 

Hãy nói cho em nghe, em có gì thiếu sót?

 

Em thực sự muốn có anh đến phát điên!

 

Em luôn cầu nguyện để có ngày gặp lại anh

 

Dường như em sẽ chỉ còn đường chết

 

Làm ơn, có thể để người ấy về với tôi

 

Làm ơn!

 

 

Em nghĩ một mình em cũng có thể làm tốt

 

Em tin chắc không có anh em vẫn sống hạnh phúc

 

Em tha thiết mong mà giấc ngủ chẳng tới

 

Chỉ thấy giọng nói, gương mặt anh cứ hiện lên rõ nét

 

Hãy nói cho em nghe, em đã làm gì sai?

 

Hãy nói cho em nghe, em có gì thiếu sót?

 

Em thực sự muốn có anh đến phát điên!

 

Em luôn cầu nguyện để có ngày gặp lại anh

 

Dường như em sẽ chỉ còn đường chết

 

Làm ơn, có thể để người ấy về với tôi

 

Em thực sự muốn có anh đến phát điên!

 

Em luôn cầu nguyện để có ngày gặp lại anh

 

Dường như em sẽ chỉ còn đường chết

 

Có thể để người ấy về bên cạnh tôi?

 

Làm ơn!

 

 

Làm ơn…

 

          Chap 9 – Part 2

          “Brừm…”

     Se Hun dừng chiếc tay ga trước cửa nhà, bước xuống và nhẹ nhàng tháo chìa khoá. Thắc mắc tại sao lại có chiếc xe hơi lớn đậu ở đấy (gãi đầu). Chiếc xe hơi sang trọng như vậy thì chắc là chủ nhân cũng chẳng phải người bình dân. Tiệm của anh trước giờ rất ít người tầng lớp trên biết, thường chỉ bán cho các cầu thủ hay vận động viên trong khu.

     Bỏ qua thắc mắc vớ vẩn, chắc là bạn bè cũ của bố tới thăm. Anh thủng thẳng đeo ba lô bước vào trong. Hôm nay lo chơi nên Se Hun về khá trễ, chắc cũng đã hơn bảy giờ tối, còn không biết là có bị, mắng hay không.

“Con chào appa.” – Cố nói lớn như không có gì.

Tại bộ bàn tiếp khách ở góc nhà, bố anh đang ngồi rung đùi thư thái, bên cạnh là hai chú nào đó trông như huấn luyện viên. Một chú mặc áo xanh lá,  chú kia mặc áo trắng, cả hai đều có lô gô màu đỏ thêu chư vàng nổi. Còn trên cổ bố anh có tấm banner in chữ trắng “Seoul…”gì gì đó, phần còn lại bị che khuất. Chẳng lẽ…!

“Chào mừng cầu thủ trẻ đội Seoul Glass!” – Bác In ném cho anh cái áo màu xanh lá.

“Cảm ơn appa!” – Miệng anh cười toác ra, ngay bây giờ đây trong lòng anh đang rất vui sướng, ước mơ không ngờ đã trở thành sự thật.

Bác In chỉ tay vào chú áo trắng: “Đây là chú Kwon, người quản lí.”

“Cháu chào chú ạ.”

“Chào cháu.” – Chú quản lí gật đầu, cười thân thiện.

“Và đây là chú Choi, huấn luyện viên.” – Bác In vỗ vai chú áo xanh.

“Cảm ơn chú Kwon, chú Choi!” – Anh cúi đầu lễ phép.

Phóng nhanh vào nhà bếp, hét lớn:“Hey yo! Hwating!!”

Lee Teuk đang nấu bữa tối cho cả nhà, dù đã biết và rất vui mừng nhưng tất cả bác Lee đều để trong lòng. Bác chỉ điềm đạm ôm Se Hun:

     “Umma chúc mừng con, con trai.”

     Cái ôm nhẹ nhàng vô tình làm rung rinh cành hoa hồng trắng, là cành hoa có cái nơ trắng và tấm thiếp nho nhỏ. Bác Lee mỉm cười, quay lại với công việc nấu nướng cực kì quan trọng của mỉnh.

“Lầm rầm!” – Cánh cửa ngăn đá của cái tủ lạnh tội nghiệp bị mở toang một cách hết sức “nhẹ nhàng”.

Đúng là nhà họ Oh có khác, đến ngăn đá còn gọn gàng hơn cả phòng ngủ. Các hộp, lọ đựng thức ăn đủ màu xen kẻ, rực rỡ, phải nói là loè loẹt. Đánh bay cái không khí ưu sầu lạnh lẽo trong cái ngăn đá lớn. mấy con cá đông lạnh chắc hẳn rất vui khi được sống những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời trong mấy ngôi nhà hộp nhựa xinh đẹp, trước khi bị đưa đi tắm dầu sôi.

Lướt tay nhanh qua “các ngôi nhà”, lấy cái hộp sô cô la vuông vắn, vỏ hộp màu nâu in hình trái tim màu hồng thật to ở giữa. Trong trái tim có hình chú chuột Mickey, nhỏ nhắn đáng yêu… như ai đó. Sô cô la? Nghe quen không nhỉ? Phải, chính hộp kẹo sô cô la này cậu đã tặng anh ba năm trước. Có lẽ bây giờ nó đã quá đát mất rồi, nhưng tình yêu liệu thì đã có hết hạn? Nếu anh cũng biết cậu từng giữ mãi li pepsi không dám uống, chắc hẳn anh sẽ rất vui.

Vuốt nhẹ lên mép hộp kẹo, việc yêu thích thường ngày của anh.

“À, Se Hun!” – Appa anh gọi vọng vào– “Chuẩn bị quần áo nhanh lên! Tối nay con phải đi với chú Kwon và chú Choi rồi!”

Cất hộp sô cô la trở lại vào đúng chỗ của nó.

“Ngày mai con sẽ phải ở nơi luyện tập rồi.”

“Hả? Hôm nay ạ?!” – Se Hun quá đỗi bất ngờ, hỏi lại một lần nữa để chắc chắn là anh không nghe lầm.

“Ừ. Sao lại phải chậm trễ, con trai?”

Anh chạy nhanh về phòng để chuẩn bị đồ nhưng thực ra là để bình tĩnh suy nghĩ. Sao mọi việc lại đến nhanh chóng như vậy trong khi còn nhiều việc anh chưa làm xong. Tháo vội ba lô đặt xuống đất, ngồi xuống ghế, cầm quyển sổ lớn bìa màu đen đặt cạnh chiếc máy ảnh. Đó là cuốn album, không phải chỉ là cuốn album bình thường, những hình ảnh trong đó chỉ chụp một người duy nhất. Cuốn album chỉ cho duy nhất một người, đấy cũng là lí do vì sao anh luôn mang theo máy ảnh. Anh muốn ghi lại những khoảnh khắc mà có lẽ sẽ rất tiếc nếu để nó trôi qua và mất đi. Môi anh khẽ cong lên khi tháo sợi ruy băng đen buộc ngang quyển sổ, vòng khoá bảo vệ tình yêu của anh đấy! Nhưng anh đang ngắm nó bằng nụ cười hạnh phúc hay tiếc nuối?

Lật ra trang cuối, là những hình ảnh còn khá mới. Một tấm ảnh lớn, có một cậu bé xinh xắn dễ thương với vẽ mặt buồn chán, ngồi chống hai tay ra sau trên băng ghế bậc thang của hồ bơi. Cậu bé đang bĩu môi thở dài vì chuyện không vui nào đó. Lúc đó cũng là lúc cậu bé đó đang quen Kris. Đầu trang là một loạt hình ảnh chụp nhanh khi cậu bé đang mặc đồng phục, vẫn nét mặt rầu rầu phệ phệ muốn bẹo ấy.

Lật ra những trang trước nữa, cónhững hình ảnh trắng đen. Một tấm ảnh lớn được xé gọn, lại là gương mặt cậu bé với đôi mắt to tròn long lanh. Sắc trắng đen tương phản càng làm nổi bật ánh mắt sáng kiên cường. Bên dưới, những tấm ảnh chụp cậu khi đang cố gắng tập luyện ném “cây gậy khó ưa” để thay thế trưởng đội trống đi diễu hành. Đấy cũng là hôm cậu xinh đẹp nhất. Ngón tay cái miết nhẹ lên mái tóc cậu bé xinh đẹp trong ảnh đang nhìn xuống, khoe hàng mi dài cong vuốt, góc ảnh vô cùng chuẩn.

(Nghe nhạc nhá!)

OST First love A little thing called love

~~~~ Flashback ~~~~

Cậu nhóc ngốc nghếch ấy không biết sau buổi bắt đầu tập vở kịch “Bạch Tuyết và bảy chú lùn”, cậu đã bỏ quên lại tập vở, anh xem hết chúng, từng trang một trong cuốn “9 Công Thức Tình Yêu”. Và tất nhiên anh đã chụp lại, quyển sách màu cam ở trên cùng chứa đựng những bí quyết cậu dùng để chinh phục anh. Chữ của cậu cũng đẹp lắm đấy chứ.

 

 

~~~~ End Flashback ~~~~

Giở đến trang sổ tràn ngập màu cam của quyển sách bí mật.

Dưới các bức ảnh là đòng chữ nắn nót của anh.

[ Cuốn sách này rất buồn cười. Nhưngnó khiến anh hiểu em đã mệt mỏi nhường nào. ]

Dòng chữ kết thúc bằng biểu tượng mặt cười với cái miệng rộng. Anh rất vui khi biết cậu cũng thích anh nhiều đến thế.

 

~~~~ Flashback ~~~~

Nhưng cậu bé ngốc nghếch không hề biết điều ấy. Cái điệu bộ lom khom ôm cặp và tập vở. Cả lượm mẩu giấy số điện thoại cũng không dám lượm mà phải dậm chân “đùng” một cái rồi lôi xềnh xệch ra ngoài.

“Đi cẩn thận nhé!” – Ánh mắt anh dõi theo từng bước đi cà nhắc của cậu.

Anh đã biết hết rồi. Cậu ngốc tới nỗi quên là anh được thầy Jae dặn đi xin số điện thoại. Như thế có nghĩa là anh không cần ghi lại số điện thoại của mình. Anh ghi nó là để cho cậu.

 

 

~~~~ Flashback ~~~~

     Trang bên cạnh, cũng ngay dưới ảnh quyển sách màu cam.

[ Anh muốn nói với em rằng: Em đã thành công ngay khi em bắt đầu.]

Anh đã bị em cưa đổ lâu rồi, ngốc ạ!

Khi cậu còn bắt đầu tập kịch, cậu vào đội kịch là vì anh. Thực ra anh biết cậu sẽ vào đội kịch nên mới xin làm hậu cần. Anh vì cậu mà bỏ câu lạc bộ nhiếp ảnh. Anh không muốn làm một nhân vật nào của vở kịch vì anh sợ phải đối diện với cậu, sợ rằng anh sẽ không kiềm chế đượcmà thốt ra là anh yêu cậu nhiều lắm. Anh chỉ muốn quan sát cậu từ xa thôi, cái thang dùng để sơn tường và cây cối luôn là chỗ ngồi lí tưởng đề quan sát mọi thứ, và được ngắm cậu mỗi ngày, chụp lén những khoảnh khắc đáng nhớ của cậucùng các bạn. Tóm lại, vở kịch thì chỉ là kịch mà thôi, nếu anh tham gia đóng kịch thì những hành động của anh chỉ mãi mãi là giả.

Tiếng trang giấy sột soạt cắt ngang dòng hồi tưởng sến rện. Anh buồn cười vì những hình ảnh cậu bị đè ra trang điểm cho vở kịch về khỉ. Tóc chẻ hai mái kẹp lên, mắt xanh môi đỏ cộng thêm cái nốt ruồi to tướng. Và vẻ mặt thất vọng khi không thấy anh ở đấy. Nhóc con ơi, anh ởtrên đây này! Lũ trẻ con thật ngây thơ và trong sáng. Anh thích em hơn khi em còn trong sáng như thế này.

Dưới bức hình Sulli đang trang điểm cho “nàng” Bạch Tuyết, lại có dòng chữ dạ quang nắn nót.

[ Trả lời Sulli rằng em vẫn trông nhưvậy: Nàng Bạch Tuyết với nẹp răng]

Em có biết, khi đó anh đã chạy leo thật nhanh xuống đất để chạy ra một góc khuất rồi tự làm động tác “fighting”một mình. Anh đã rất vui khi em được đóng vai chính, làm một “nàng” Bạch Tuyết đen thui. Nhưng anh càng vui hơn khi đã lưu giữ lại được hình ảnh của thiên thần ấy. Em luôn đẹp nhất đối với anh, không cần em phải trắng, chỉ cần em cứ luôn là chính em thôi. Hãy luôn mỉm cười dù có chuyện gì xảy ra. Em nhé!

Dưới bức ảnh cậu đội mái tóc ngắn giả của Bạch Tuyết, khuôn mặt trang điểm nhẹ, hai má hồng hồng, cái môi chu chu thấy ghét.

[ Em ấy vẫn vậy, lúc nào cũng dễ thương. ]

 

 

 

Nhớ lại những điều đó, Se Hun lại nhắm mắt ôm mặt cười một mình. Những kỉ niệm thật đáng yêu! Nhưng cũng thật đáng tiếc!

Sang vài trang trước nữa, những tấm ảnh be bé chụp bàn tay, chỉ có một kiểu duy nhất, như đang xoè ra đón chờ ai đó nắm lấy. Tay của ai đó mà ai cũng biết là ai? Không, đó là tay của anh. Giữa hai trang có một tờ giấy dài, dính từ bên này qua bên kia.

     [ Được chạm vào tay em ấy. Nhưng mình phải bỏ ra ngay, vì những người khác để ý. ]

 

 

 

     Anh vẫn nhớ như in bộ dạng ngơ ngáckhi anh nắm tay. Thực sự là anh đã cứu cậu thoát chết ngay tức thì, chỉ cần trễ  một chút thì cậu đã bị ngã ra khỏi sân khấu, anh sẽ phải hối tiếc suốt đời. Lúc nhìn anh, môi cậu cứ hé ra như thế làm anh phải kiềm chế để không cắn vào nó. Dù là khi đó cậu không hề trang điểm, trông cậu vẫn đẹp.


 

     Lại lật thêm vài trang trước nữa,cũng lại có rất nhiều hình ảnh. Lần này không phải chụp người mà là trái táo, còn có hình vẽ trái táo bằng viết chì nữa, tỉ mỉ từng nét.

[ Tặng em ấy trái táo. Nhưng mình đã cắn nó. ]

Trái táo cậu nhận được khi kết thúc buổi diễn là không biết của ai, đè lên mẩu giấy viết tay hẹn cậu lên cầu thang tầng ba.

 

 

     Trở lại những trang mà anh đã bỏ qua,giờ thì anh không thể cười được nữa rồi. Anh sắp phải xa cậu, có thể là không kịp nói lời chào tạm biệt.

Đến trang có một cậu bé trầm ngâm tựa cằm cây gậy diễu hành màu bạc, ánh mắt xa xăm lo lắng.

[ Em đã khá lên rồi, cố lên Hanie! ]

~~~~ Flashback ~~~~

“Á… á… á… á!!!!!!!!!”

Tiếng la hét, chạy loạn xạ của cả đội trống làm náo động cả một góc sân bóng khi cậu vừa ném cây gậy lên. Cậu chỉ ném cho cao rồi chạy tìm chổ nấp chứ không chịu chụp.

Cây gậy lại được ném lên cao và…

“Cốp!!!” – Một chú nai con bé nhỏ tội nghiệp đang ôm đầu nhăn nhó.

 

 

.

 

.

 

 

      Trong trận đấu bóng chính thức đầu tiên của anh trong đội của trường. Cậu chỉ đứng ở bên hông băng ghế chật kín người. Kết thúc trận bóng với cú đá phạt hoàn hảo, tiếng hò hét ầm ĩ vang dội,có lẽ anh chiến thắng là nhờ có cậu ở đây. Dù rất mệt nhưng anh vẫn tìm ra chỗ đứng của cậu, hất cằm ra hiệu là nhìn đã thấy cậu rồi, anh nở nụ cười Victory cực kì vui sướng.

~~~~ End Flashback ~~~~

Một bức ảnh nhỏ chụp vội. Cậu bé mặclễ phục trắng trang trí kim tuyến bạc lấp lánh với những đường viền vàng. Cái lông vũ phẩy phẩy theo nhịp gió trên mái tóc nâu xoăn nhẹ. Cậu bé đả cao hơn so với nhứng tấm ảnh trước, phổng phao hơn. Cậu đang cầm chiếc cậy cổ vũ bước đi hiên ngang dẫn đường cho đội trống diễu hành khắp cả khu.

[ Tình yêu có thể chiến thắng tất cả,đặc biệt là nỗi sợ hãi. ]

Vài trang tiếp theo. Là mấy bức ảnh chụp chậu hoa.

Tấm đầu tiên, chẳng có gì hết, chỉ toàn là đất. Dòng chữ màu xanh dương ghi ngay lên tấm ảnh.

[ Ngày đầu tiên thật khó trồng. Có một con sâu. ]

Tấm thứ hai, một mầm cây nhỏ đã nhú lên rồi.

Tấm thứ ba, mầm non đã thành cây con,vài cái lá xanh mơn mởn đua nhau mọc. Tấm thứ tư, thứ năm, thứ sáu, cây con đang dần lớn lên. Và số số tấm hình khác.

Vào ngày valentine ấy, anh lấy hết can đảm tặng cành hoa hồng trắng cho em. Nhưng vì qua gấp, sợ hoa không nở kịp nên anh đã bứng cả cây đi. Còn có cả rễ nữa, em nhớ không? Chẳng có nơ hay giấy góigì hết, thay vì tấm thiếp dễ thương như của em thì đó lại là lời nói ngu ngốc làm em thất vọng của một kẻ nhút nhát. Tại sao lúc đó anh không can đảm đến cùng để nói ra là cành hoa dó của anh mà lại nói là của bạn. Khi quay lưng đi anh không thể mỉm cười đâu, anh tự trách mình đã nói dối. Nếu biết được sự thật,em sẽ không giận anh chứ?

Quay trở lại với loạt ảnh chậu cây bên trang kế, những hình cuối của trang, cành hoa hồng trắng cố vươn mình toả cánh để trở thành một bông hoa thật xinh đẹp. Đó là tất cả công sức của anh, nó đã nở đúng lúc.

[ Hôm nay mình tặng hoa cho Hanie. Mình nói là của bạn. Mình quá kín đáo. ]

Khi Kris hỏi em có đồng ý làm bạn gái cậu ấy ở cái nơi anh hẹn gặp em, cầu thang tầng ba, chỗ vốn rất ít người. Dù anh biết em chưa đồng ý. Em chắc chắn sẽ không đồng ý đâu. Nhưng anh biết mình thực sự đã muộn. Sự chậm trễ làm anh trở nên thụt lùi so với Kris, cậu ấy đã thắng. Anh đi xuống cậu thang trước. Tuy cầu thang được thiết kế để người đứng ở trên có thể thấy hoàn toàn phần cầu thang tầng dưới, nhưng anh vẫn cố nép mình vào nơi khuất nhất có thể. Có lẽ anh đã khóc, anh yếu đuối quá phải không?

 

 

     Đó vẫn là khoảnh khắc đẹp của em. Bên dưới ba tấm hình trắng đen mà anh rất đau khổ khi chụp nó, em đang đứng đối điện Kris. Cứ như đang đùa giỡn với lòng tự trọng của bản thân vậy.

[ Hôm nay, Kris tỏ tình. Em có biết anh đau thế nào không? Sao ta không gặp nhau đúng lúc? ]

Dòng chữ nắn nót một cách gượng ép.

 

 

    Khoé mắt anh đọng một giọt nước, Se Hun cố không để nó rơi ra. Vì bây giờ, khóc không còn ý nghĩa gì.

~~~~ Flashback ~~~~

Cậu xoay cậy gậy cổ vũ tự tin bước đi thật nhanh. Chiếc lông vũ trắng to xù rung rinh theo mỗi nhịp bước, nhún nhảy.

Anh cố gắng cầm chiếc máy ảnh, chen qua hàng người đông đúc. Hàng người cao thấp náo nhiệt không làm anh khó khăn.Tấm ảnh chụp vội đội trưởng đội trống được chụp như thế.

….

Trong buổi dã ngoại, khi Kris cõng cậu đi về trại trên suốt chiếc cầu gỗ vì cậu bị trẹo chân. Cậu đã ước mong được anh cõng. Còn anh, vừa xách dùm cậu chiếc túi, anh còn phải cầm dĩa mực, nhưng anh vẫn cố chụp. Dù ở góc độ nào cậu cũng đẹp, tấm lưng nhỏ nhắn trải đầy nắng,khoác sơ chiếc áo jean mỏng.

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cả hai trang chỉ độc mỗi bức ảnh Kris cõng cậu được chụp từ đằng sau. Bức ảnh được dán trên tấm lịch tháng đó, anh còn khoanh tròn ngày đi chơi Cây cầu như trở nên dài vô tận không có điểm dừng, phía đầu cầu sâu hun hút.

[ Anh cũng thế, muốn cõng em trên lưng. ]

Nếu cây cầu thật không có điểm dừng,anh sẽ chờ Kris cõng em đến khi cậu ấy không thể đi nổi nữa mà gục ngã. Lúc đó anh sẽ cõng em tới khi anh cũng không thể đi được nữa, nhưng anh sẽ cố hết sức.

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trận bóng đầu tiên anh thi đấu ở sân vận động. Hôm ấy Kris chở cậu đến. Cậu đã đưa cho anh chia nước. Anh uống rồi đổ hết lên người, anh không muốn chừa lại giọt nào vì đó là của cậu. Anh muốn có tất cả, anh ích kỉ quá phải không? Chỉ vì anh quá yêu cậu.

Cái hôm gặp cậu ở hồ bơi, nơi anh chụp tấm hình dán ở trang cuối. Sau khi Kris dẫn cậu đi làm bài tập đồ án gì đấy. Lúc bước đi cậu vẫn quay đầu lại nhìn anh, điều đó cũng làm anh rất vui.Khi cả hai người đều ra khỏi, chỉ còn anh ngồi đó một mình. Anh tự cười và nói như đang có cậu trước mặt: “Hanie! Em làm bạn gái anh nhé?”. Đáng lẽ anh đã kịp nói câu đó nếu Kris không đến và dẫn Lu Han của anh đi mất.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Anh vò rối mái tóc, tiếc nuối vì những điều vẫn chưa làm được. Mắt anh phủ đầy nước khiến nó mờ đi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Buổi tối đem cắm trại sinh nhật Lay.Khi Kris hôn vào má cậu, anh đã nhìn thấy tất cả. Vô cùng bàng hoàng nhưng anh không thể làm gì.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Tại phòng của Lu Han, có tiếng thút thít đáng thương của chú nai bé nhỏ tội nghiệp. Từ trường về nha, cậu cứ khóc mãi, khóc rất nhiều, khóc không ngừng được. Cậu đang ngồi bó gối trên ghế bàn học, khuôn mặt mếu máo nhăn nhó, cặp chân mày cứ chùn lại, mi mắt rung rung ép cho nước mắt chảy ra. Hàng mi lóng lánh lệ rơi, hai mí mắt sưng húp, mái tóc rối xù lên có biết cậu đã khóc nhiều như thế nào, có lẽ cậu đã rất vật vã nên vò rối tung cả tóc.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ 

Se Hun đến trước cửa nhà cậu. Cánh cửa khép kín. Đã hơi trễ. Anh đặt cuốn sổ album xuống bậc thềm trước cửa thay lời tạm biệt, hi vọng sáng mai cậu sẽ là người đầu tiên thấy và xem nó.

~~~~ Flashback ~~~~

Cầu thang nơi có bức tường hình lưới. Hai người chàng trai với vẻ mặt suy tư, một người đứng dựa vào bức tường lưới, người kia tựa lưng vào bức tường cạnh cầu thang. Ánh sáng le loi chiếu qua các ô lưới thật ảm đạm.

“Tớ xin cậu một điều, Se Hun.” – Giọng nói trầm đục của Kris vang lên khó khăn – “Đừng yêu Hanie nhé!”

~~~~ End Flashback ~~~~

Se Hun lững thững bước đi, cúi mặt xuống đất.

Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, những tiếng còi xe ngang qua phá tan không gian yên tĩnh. Mọi việc sẽ vẫn ổn thôi, đúng không?

~~~~~ Phòng của Lu Lu dzễ xương ~~~~

Nhìn bộ dạng của cậu lúc này so với cái biển tên treo trước cửa phòng sao nghe miễn cưỡng quá.

“Hức… hức… hức…” – Hai vai cậu cứ giật lên theo mỗi tiếng nấc.

“Hu… hu… hu… hu” ~ ~ – Cậu gục mặt xuống bàn khóc.

Cửa sổ phòng cậu nhìn xuống là lối đi. Anh đi về chắc chắn phải qua lối này, nhưng đã bị mái hiên che hết. Không biết cậu có nhìn thấy anh không?

 

 

End CHAP 9 – Part 2

Đây là lyric bài bát ^ 3 ^~ enjoy nhak:

 Someday

Anh không biết rằng sẽ còn phải chịu đựng bao lâu nữa

Anh đã cố giấu mọi thứ sâu trong trái tim

Bao lần gặp mặt, những lần ta đối diện, anh tỏ ra hờ hững

Em có biết rằng anh phải cố ép buộc bản thân mình bao nhiêu?

Sao em không nghe thấy lời trái tim anh đang thổn thức, yêu em ♥

Nhưng anh lại không thể mở lòng với bất kì ai

Sao em không nghe thấy trái tim anh vẫn đợi em nơi này

Chờ tới lúc em biết được, anh vẫn hi vọng một ngày em sẽ nhận ra

Dù cho anh yêu em, dù cho anh có cảm nhận được

Nhưng trong sâu thẳm, anh không có đủ can đảm

Bao lần gặp mặt, những lần ta đối diện, anh tỏ ra hờ hững

Em có biết rằng anh phải cố ép buộc bản thân mình bao nhiêu?

Sao em không nghe thấy lời trái tim anh đang thổn thức, yêu em ♥

Nhưng anh lại không thể mở lòng với bất kì ai

Sao em không nghe thấy trái tim anh vẫn đợi em nơi này

Chờ tới lúc em biết được, anh vẫn hi vọng một ngày em sẽ nhận ra

Sao em không nghe thấy lời trái tim anh đang thổn thức, yêu em ♥

Nhưng anh lại không thể mở lòng với bất kì ai

Sao em không nghe thấy trái tim anh vẫn đợi em nơi này

Chờ tới lúc em sẽ biết được

Anh cũng mong em sẽ nhận ra rằng có một người vẫn luôn yêu em

Cho dù thế nào, một ngày nào đó…

Em sẽ nhận ra…

TBC…

1

[Shortfic - SA][T][HunHan] Có Một Điều Nhỏ Bé được Gọi Là Tình Yêu. Chap 8

CHAP 8 – Part 1

 

~~~~ Lu Lu’s Home ~~ 10:30 p.m ~~~~

Buổi tiệc sinh nhật kết thúc, tất nhiên người chở Lu Han về ko phải là Se Hun mà là cái tên làm màu kia. Không hiểu Kris nghĩ gì cho cái hành động vội vã khi nãy, như thế không phải là quá nhanh sao, cậu thậm chí còn chưa đồng ý và nhất là Hun đã chứng kiến tất cả. Từ lúc nghe lời tuyên bố của Hun và Kris đến giờ, cậu không thể nở nổi một nụ cười, mọi thứ thật quá… nói chung là bây giờ cậu đang cảm thấy bối rối, mục tiêu bao lâu nay đã từ bỏ cậu, cậu phải làm sao đây?

 

Cởi cái mũ bảo hiểm màu hồng ra đặt lên yên xe máy của Kris, toan bước vào nhà, Han không thèm quay lại chào Kris một tiếng.

“Han, ngày mai anh cũng đến giờ đó đấy. hãy đi xem Se Hun chơi bóng nhé!”

Thật là quá đáng, anh ấy lại lôi anh Se Hun ra để dụ cậu đi chơi cùng. Có thực anh ấy là bạn thân của Hun không thế chứ, giống như là đang lợi dụng anh.

“Anh Kris không cần đón em nữa!”

“Tại sao, em không rảnh à?”

“Không, ý em là… anh đừng quen em nữa…” – Cậu đứng rung chân nhìn chỗ khác bằng ánh nhìn vô cảm, quay lưng về phía Kris nói bằng giọng đơ đơ.

Kris bước khỏi xe tiến về phía cậu, anh bất ngờ, tỏ vẻ thất vọng. Anh chớp mắt nhìn cậu, hơi bị quê, vì lúc nãy cậu hãy còn vui vẻ cơ mà.

“Em giận vì anh hôn lên má em sao? Nhưng em là bạn gái anh mà!”

Bây giờ cậu mới quay lưng lại nhìn trực điện với Kris, cứng rắn nói chậm rãi rõ ràng từng chữ:

“Anh Kris à! Em chưa bao giờ đồng ý làm bạn gái anh.”

“Vậy tất cả thời gian qua là gì?”

“Em xin lỗi! Em đã có người để yêu.”

“Là ai vậy? Han, người đó là ai?”

“…”

“Han à!!”

Cậu mở cổng bước thẳng một mạch vào nhà không để tâm đến anh ta đang gọi với theo, cậu không muốn, chính xác là không thể trả lời Kris. Như vậy cậu sẽ là người phá vỡ tình bạn của hai người. Thực sự Han cảm thấy rất nhẹ nhõm sau khi nói hết những lời chia tay khi nãy, thật là ngốc vì cậu đã không dũng cảm nói ra sớm hơn. Cậu chịu đựng như vậy là quá đủ rồi.

.

.

.

~~~~ Cầu thang tầng ba ~~ Chủ nhật ~~ 2:00 p.m ~~~~

 

Không gian thật yên ắng, một buồi chiều buồn…

 

Kris và Se Hun đứng đối diện nhau, một người đứng dựa vào tường,  người còn lại dựa vào thành cầu thang. Một địa điểm quen thuộc, đây là nơi thường xuyên vắng vẻ nhất trong trường và cũng tại nơi này đã xảy ra rất nhiều chuyện. Mặt trời vàng rực len lỏi qua bức tường hành lang hình lưới như muốn nghe lỏm cuộc trò chuyện của hai anh chàng đẹp trai. Vẻ mặt cả hai người đầy suy tư, ánh mắt xa xăm như không có điểm dừng, không ai nhìn thẳng vào mắt người kia.

“Từ khi tớ hẹn họ với con trai, Hanie là người đầu tiên làm tớ đau khổ nhất.” – Hôm nay Kris không còn mặc đồ lòe loẹt nữa, từ trên cuống dưới chỉ có tông xám. Sự thay đổi này có thể thấy anh đang thực sự rất buồn.

Bỗng Kris nhìn Hun bằng ánh mắt trông rất tội nghiệp, giọng tha thiết:

“Tớ xin cậu một điều, Se Hun. Dù thế nào đi nữa, cậu đừng bao giờ yêu Hanie nhé!”

“Cậu nghí lí do em ấy chia tay cậu là vì tớ sao?” – Hun nghênh mặt khó chịu, tỏ vẻ không hài lòng, anh chưa hiểu ý Kris.

“Không. Chỉ là tớ không chịu nổi khi bạn thân nhất của mình ở bên cạnh người con trai mà mình yêu nhất.”

“Nếu cậu đã nói như vậy thì tớ không thế từ chối.” – Se Hun nheo mắt nhìn về phía mắt trời chói lóa, chống tay lên bức tường lưới anh quay sang Kris, ánh mắt trông hơi buồn.

“Cậu sẽ không sao chứ?”

“Ừ.” – Anh gật đầu, hạ giọng.

Kris bước đến giơ tay lên làm động tác high-five với Hun, anh cũng vui vẻ đập tay đáp trả, ánh hoàng hôn rực rỡ rọi thẳng vào hai bàn tay. Hai người nắm tay thật chặt để minh chứng rằng kể từ hôm nay, Se Hun sẽ không bao giờ yêu bạn gái của bạn thân mình. Nhưng liệu lời thề ấy có sẽ được ghi nhớ và thực hiện nếu chỉ được nói bằng lời.

.

.

.

~~~~ ~~~~ ~~~~ ~~~~ ~~~~

Như lời Han đã nói, mấy hôm nay Kris không còn đến đón cậu nữa. Cậu như được trút bỏ gánh nặng tâm lí nhưng bù lại thì cậu chẳng còn gì. Mà thật ra là còn đó chứ, còn sự cô đơn trống vắng đang bám lấy cậu, các bạn cũng không còn đi bộ đến trường cùng cậu nữa. Se Hun cũng chẳng còn chạy xe ngang qua tiệm bánh mà ngày xưa cậu vẫn hay tụ tập với đám bạn ngồi ngắm anh.

Hôm nay là một ngày cực kì buồn tẻ đối với Lu Han, cậu đi học một mình vì không có ai đi cùng. Cậu xách chiếc cặp ra vỉa hè đứng đón xe, thỉnh thoảng phủi phủi bộ đồng phục cho gòn gàng, ngày thường cậu vẫn chăm chút bản thân nhiều hơn thế này.

Cuối cùng cũng có xe, nhưng vì sợ đến trễ nên cậu đi xe ôm, tất nhiên là có cả mũ bảo hiểm. Thật trùng hợp, cái nón có màu hồng làm cậu ngây người ra , nó gợi nhớ lại vài chuyện. Có lẽ là không nên nhớ…

“Này cậu nhóc, đi tới đâu thế?”

“Trường Angel ạ.” – Đội nhanh cái mũ, nhanh chóng xua tan những suy nghĩ vớ vẩn trong đầu, cậu ngồi lên xe và không nói thêm tiếng nào.

.

.

.

~~~~ Lu Lu’s Home ~~ 7:30 pm ~~~~

Kết thúc một ngày học dài dăng dẳng, cộng thêm những phiền muộn và những thay đổi quá nhanh chóng, mọi thứ như muốn cùng nhau làm đảo lộn cuộc sống của cậu. Bước vào phòng là cậu nằm chình ình trên giường, dang rộng tay chân khua loạn xạ, chỉ thiếu điều la hét ầm ĩ nữa thôi. Ngồi xuống bàn học ngoài sân, Han lôi cả chồng sách đủ màu đặt lên bàn, có lẽ việc học tập sẽ giúp cậu quên đi mọi thứ. Nhưng ngồi cả hơn nửa tiếng mà cậu vẫn không nuốt nổi một chữ, làm toán thì sai tới sai lui bôi mòn cả cục gôm, những con số rắc rối cứ bay vòng vèo trên đầu cậu. Cậu thở dài nhìn chồng sách cao ngất.

“Cạch” – Một ly nước cam nhẹ nhàng đặt lên góc bàn.

“Cảm ơn umma!”

Cố rặn ra một nụ cười với chính umma của mình, ngay cả việc đó cũng thật khó khắn đối với cậu lúc này.

Cầm chiếc bút chì, đưa tay vân vê chiếc cúc hình mặt cười được cậu cột vào đầu bút bằng sợi dây mỏng. Nhiều tháng trôi qua, nét mực trên chiếc cúc đã phai đi một ít làm nụ cười trên cúc áo không còn nguyên vẹn, nó thật là giống cậu bây giờ.

.

.

.

~~~~Flashback~~ Trường Angel ~~ Nhà ăn ~~~~

 

Xách chiếc cặp mỏng lét, Lu Han đang đi qua những nơi quen thuộc chứa rất nhiều kỉ niệm của cậu và các bạn. Ngày xưa chiếc cặp cậu vẫn còn dày bởi những gói bánh kẹo, truyện tranh và những đồ vật linh tinh khác mà cậu thường chia sẻ với chúng bạn. Han còn nhớ mình từng đứng đây gây gổ với Jes và Yoon Ah và bị cản lại, giờ đây chỉ còn có mình cậu. Đứng đối diện tấm bảng xếp hạng thành tích học sinh của trường, nhìn từ dưới lên, hạng ba là Jes, hạng nhì… là anh, còn hạng nhất thuộc về cậu. Jes được giải múa truyền thống trong đợt biểu diễn đầu học kì. Anh Se Hun đoạt giải nhất trong cuộc thi nhiếp ảnh và đó chính là nguyên do anh không đến xem cậu diễn, thay vào đó là Kris. Còn cậu, hạng nhất có phải là xứng đáng? Hình cậu dán trên đó là sự thay đổi quá xa so với cậu bé Bạch Tuyết đen nhẻm khi xưa, cậu mặc tranh phục diễu hành lấp lánh với chiếc lông vũ gắn trên mái tóc nâu mượt. Tất cả những gì Lu Han đã đạt được có lẽ là do sự ghen tức với Jes và quá yêu anh.

Bức hình ấy cũng là do anh chụp cho cậu…

 

 

Lặng nhìn các cặp khác đi ra đi vào, nói cười ríu rít, tự nhiên trong lòng Lu Han thấy khó chịu, buồn buồn và có chút tiếc nuối. Nhưng tất cả là do cậu thôi, cậu đã quá hi vọng theo đuổi người không thích mình, còn người thích mình thì lại từ bỏ. Suy cho cùng thì có lẽ không lựa chọn không sai, nếu cậu không thực sự thích kris thì chia tay chỉ là chuyện sớm muộn. Tốt nhất là chia tay sớm sẽ bớt đau khổ, sẽ tốt hơn cho cả hai. Lu Han mong là sau lần này Kris sẽ chín chắn hơn, và hơn hết là lời tuyên bố kia không phải là sự thật.

~~~~ End Flashback ~~~~

 

Trở về thực tại, umma của cậu đã đi xuống dưới từ lâu, Han ngồi lọt thỏm trong chiếc bàn học đặt ngoài sân thượng, những chồng sách cố giúp cậu che đi các biểu cảm. Xung quanh cậu chỉ có giàn cây leo mọc kín tường và những chậu cây be bé, có vẻ chúng đang nhìn Lu Han với ánh mắt thương cảm.

“Bộp” – Một giọt nước đầy rơi xuống tập, văng ra thành những giọt nhỏ.

“Bộp, bộp” – Những giọt nước lắn nối tiếp nhau lăn dài trên má rồi cuối cùng theo giọt đầu tiên rơi vào quyển tập, chữ bắt đầu nhòe ra.

“Hức… hức…”

Cậu đang khóc, vì cái gì cơ chứ? Lí do nhiều đến không thể kể hết được.

Cố bặm môi để ngăn tiếng nấc, lấy tay cầm lại những giọt lệ nóng hổi không ngừng tuôn. Han không muốn có ai nhìn thấy cậu khóc, cậu thật là yếu đuối quá rồi, còn cần gì phải tỏ ra mạnh mẽ chứ. Chỉ là cậu không muốn thấy umma phải lo lắng.

Cố nắm thật chặt cấy bút chì, di ngòi bút đến phần bài làm tiếp tục bằng những nét nguệch ngoạc, nếu nói đây là chữ thì khó mà tin. Khi cậu viết đến chỗ tập ướt, vừa lau nước mắt vừa viết, bỗng ngòi chì đâm thủng xuyên qua trang giấy mềm nhũn. Tự nhiên cậu cũng thấy nhói, rất nhói, ở ngay ngực trái nơi có một trái tim yếu ớt nhỏ bé, cảm giác đau đớn thực sự rõ ràng.

.

.

.

~~~~ Flashback ~~~~Trường Angel ~~~~ 4:00 pm ~~~~

Đeo cặp một bên, lê từng bước nặng nề, Lu Han đi dạo một mình dọc hành lang lầu một trước khi ra về. Lướt tay qua bức tường ngăn bảo vệ, tay cậu bị hất văng ra mỗi lần lướt tới cây cột hình dẹp, ngay cả những vật vô tri vô giác cũng đối xử với cậu như thế. Dừng lại ở một ô giữa hai cây cột, dưới sân là một cảnh khá quen thuộc, nó đã từng xảy ra trước mặt cậu.

Lại là Jessica, vẫn cái màn đau chân cũ rích ấy, đối tượng lần này là Kris – một nạn nhân mới, sớm muộn gì thì nhỏ ấy cũng chán Kris và nhờ đi ké xe người khác thôi. Nhưng nghĩ lại thì cậu đâu có lí do gì để quan tâm hay ngăn cản họ, cậu và anh ấy đã chia tay rồi. Nhìn thấy cảnh này trong lòng cậu có chút vui đấy chứ, ít nhất thì cô ta không còn bám theo Se Hun nữa, bây giờ thì cậu có thề thoải mái hơn, không phải lo cạnh tranh.

“Trời ạ! Mình đang suy nghĩ vớ vẩn gì thế này, chẳng phải hai anh ấy đã nói là sẽ không thích chung một người cơ mà! Nhưng bây giờ chắc Kris không còn thích mình đâu nhỉ?”

Lu Han vẫn chưa biết gì về lời hứa danh dự của Hun với bạn thân, một lời tuyên bố lại. Tức là dù Kris còn yêu Han hay không thì anh cũng sẽ…

Nhìn thấy Kris đỡ con Jes đi như lết ấy lên xe là cậu biết phần sau rồi, ứa gan khi phải chứng kiến cái con nhỏ giả tạo ấy. Quay đi và bước thật nhanh, cậu không muốn thấy thêm điều gì về anh Kris. Tốt nhất là nên quên đi tất cả.

~~~~ End Flashback ~~~~

Đây là một trong những lí do làm cậu khóc. Vì sao cậu lại khóc khi nhớ đến cảnh đó? Vỉ nó gợi cho cậu về Se Hun chăng?

.

.

.

~~~~ Lại là flashback ~~~~ Bờ biển gần nhà ~~~~

 

Quá nhiều dòng hồi tưởng…

 

Đậu xe máy sát vào lề đường, Lu Han đứng dựa người vào phía trước xe, hàng mi khép hờ, gió thổi nhè nhẹ làm bay những lọn tóc nâu đen mềm mại, sắc đỏ của trời chiều buông dần trên làn da trắng hồng. Trông cậu rất đẹp, nhưng có ai ở đây để khen? Cậu gục đầu lên hai đầu gối và ôm chặt hai chân, cậu trở nên nhỏ bé hơn bao giờ hết vào lúc này

Ánh sáng hoàng hôn rực rỡ chuyển cả khung trời từ vàng thành cam rồi đỏ. Xung quanh là biển xanh bao la phẳng lặng, gợn lăn tăn vài con sóng nhỏ. Gió chiều thổi hiu hiu ~

Có ai còn nhớ cảnh này, tại nơi đây từng có một con vịt xấu xí đứng trên thùng xe máy la hét múa may điên loạn chỉ vì được anh ấy gọi tên…

~~~~ End Flashback ~~~~

 

End CHAP 8 – Part 1

 

BONUS

 

Đây là lời bài hát có ở trong fic, nếu ai chưa nghe nhạc thì không cần đọc phần này! Có thể nó ko liên wan lắm đến nội dung fic, kamsa hamnida !!! ^O^

 

Thiếu vắng em anh vẫn sống tốt chứ?

Tạm biệt người em yêu

Anh nơi đâu, anh có sống tốt không?

Tạm biệt những kỉ niệm của em

Dù chuyện tình đôi ta thật ngắn ngủi… nhưng cảm ơn anh!

Cảm ơn anh dù cho em chần chừ mãi nhưng vẫn rời xa

Có phải khi đó chúng ta đã chia tay?

Ban đầu thật khỏ bởi niềm đau tưởng như khiến em không thể sống nổi

Nhưng giờ em đã quen với nỗi đau này

Còn anh thì sao? Anh vẫn ổn chứ?

Anh thậm chí còn chẳng tự lo bữa ăn cho mình

Dù cho có lười biếng, anh cũng đừng bỏ bữa nhé!

Khi gió lạnh thổi về, anh đều đổ bệnh

Nhưng giờ, dù thế nào, em cũng không thể chăm sóc cho anh được nữa

Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh đến rơi lệ

Em nhớ, em nhớ cho đến khi hơi thở của anh tàn bay

Em nhớ anh, em nhớ anh quá nhiều nên mới đau đến thế!

Em xin lỗi… Xin lỗi vì không thể quên anh

Em yêu anh!

 

Em từng nghĩ anh thật là tàn nhẫn

Em hận anh nhiều lắm!

Em từng ghét những lời càu nhàu của anh

Anh đã gặp được người nào tốt chưa?

Em xin lỗi, em chắc rằng có người đang chăm sóc anh

Em đoán những lời này thật vô lý khi giờ em chẳng còn bận tâm nữa

Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh đến rơi lệ

Em nhớ, em nhớ cho đến khi hơi thở của anh tàn bay

Em nhớ anh, em nhớ anh quá nhiều nên mới đau đến thế!

Em xin lỗi… Xin lỗi vì không thể quên anh

Em yêu anh!

 

Nếu chúng ta cùng bước bên nhau đến mai sau

Xin anh đừng nói gì mà hãy mỉm cười, hãy cứ để mặc em

Vậy là đủ với em rồi, như vậy thôi em cũng thật biết ơn

Chỉ cần được nhìn thấy nụ cười của anh

Hãy sống tốt, sống thật tốt

Em yêu anh!

1

[Shortfic - SA][T][HunHan] Có Một Điều Nhỏ Bé Được Gọi Là Tình Yêu. Chap 7

Chap 7 – Part 1

Han và “đồng bọn” ngốc nghếch đang tập trung ở tiệm cắt tóc tại nhà của Soo đụt. Ghế thì không có mà ba đứa ngốc cứ tranh nhau, Soo bay lên xí trước ngồi chồm hổm, còn hai đứa kia đứng tựa hai bên. Baek với Min nghênh mặt, mỗi đứa cầm một cái quạt phẩy phẩy cho Đụt hưởng ké, nhìn Soo rất giống “đại ca” chồm hổm.

Cả bọn cũng có thay đổi chút ít về ngoại hình, chỉ trừ cái vẫn còn điên. Trường Angel không có quy định về tóc nên học sinh trường này rất lòe loẹt, những ai đề tóc đen coi như là làm nổi. 

Bạn Min béo để tóc dài ra, nhuộm nâu, che hai cái má phúng phính, sau vài tháng dưỡng làn da đã trắng lại càng trắng, trông Min hệt như cái bánh bao. 

Baek còi cũng để tóc dài hơn chút, cũng nhuộm nâu nhưng màu sậm hơn của Min. Đặc điểm nhận dạng là còi và lùn, ăn uống như hạm nhưng không bự lên tí nào, chắc tại hay cằn nhằn nhiều quá lớn không nổi. 

Riêng có Soo đụt, nhà là tiệm làm tóc mà chẳng có tí gì thẩm mĩ, đầu để trái dừa, cạo sát bên dưới, vì lí do thích vẻ đẹp tự nhiên giống thầy Jae nên giữ màu tóc đen. Nhìn xa tưởng bạn dụt đang đội trái đừa khô lên đầu.

Sau khi nghe con nai kể về chuyện của Se Hun và Kris, ba đứa la ó ầm ĩ, không thể tin được là anh Kris lại nhanh đến như thế.

“Hả? Anh Kris á?” – Soo đụt bật dậy, trợn mắt.

“Sao lại như thế?” – Baek suýt làm rớt cái chai xịt tóc đang cầm trên tay.

“Anh Se Hun chỉ nói như thế thôi à?” – Cả bọn nhăn nhó thất vọng.

“Ừh” – Lu Han buồn buồn, chỉ gật đầu nhẹ vài cái rồi lại nhìn xuống sàn. Cậu cũng thấy tiếc vì cành hoa và lá thư, cả chiếc vòng nữa, sao chúng không phải là của anh. 

“Thế còn cậu, Lu Lu? Cậu đã nói gì với anh ấy?” – Min nhìn nghiêm trọng, lo lắng về sự lựa chọn của cậu, nhỡ cậu mà chọn Kris thì công sức bao lâu nay coi như uổng.

“Tớ không trả lời.” – Nói xong, con nai nhích mông xoay cái ghế cắt tóc quay qua phía mấy đứa bạn, nhăn nhó, bắt đầu mếu máo trông đến tội – “Tớ phải làm sao bây giờ, Soo?!!!”

Soo giật cái chai xịt hình con hưu cao cổ từ tay Baek, bắt đầu tư vấn:

“Cậu đợi và xem” … “Bẹp!”

“Anh Kris và anh Se Hun là bạn thân” …… Bẹp!”

“… nếu cậu làm gì mà không chú ý” …… “Bẹp!”

“Thì anh Se Hun sẽ giận cậu! Này, đủ rồi nhá! Mấy cậu đang làm cái trò gì vậy hả?” – Soo đụt bực mình lớn tiếng vì bị hai cái đứa ngốc vô tích sự ngồi hai bên dán băng keo đầy tay, dính chặt cứng vô cái chai keo xịt gỡ mãi hông ra.

.

Một tuần sau…
.

~ ~ ~ ~ ~ ~

Nai tơ đang vừa đọc sách vừa đi dạo, cậu muốn thư giãn một chút sau những sự việc vừa qua. Cậu ngắm lại cảnh quen thuộc hàng ngày, hôm nay đường phố cũng khá đông và ồn ào vì ở đây gần với công viên, mọi người thường tập trung ra đây để nói chuyện và tập thể dục. 

Han đang lẩm nhẩm ôn vài câu tiếng anh thì nghe tiếng xe của ai đó, mặc dù rất ồn nhưng người đó vẫn cố rồ ga lớn để gây chú ý.

“Brừm…” – Kris chạy xe cạnh cậu, anh mặc cái áo sọc lòe loẹt xanh đỏ với quần dài màu kem, có vẻ anh cũng rất có mắt thẩm mĩ ấy chứ. Chhắc tóc cũng thế, vì anh đội mũ bảo hiểm nên không thấy màu tóc anh, hình như là màu vàng, hôm trước do cậu bất ngờ quá nên không để ý.

 
“Anh Kris cũng màu mè thật!”

Kris dừng xe khi thấy cậu đứng quay lại nhìn, anh nở một nụ cười thật thân thiện: “Hôm nay em rảnh không? Đi xem bóng đá đi!”

“Ơ, hôm nay em không rảnh ạ.” – Cậu ngớ ra một lúc rồi mới trả lời, thực ra là cậu rất rảnh nên mới đi dạo được như vầy nhưng cậu không muốn đi chung với Kris.

“Không lâu đâu, Se Hun sẽ đá ở vị trí chính thức lần đầu.” – Kris lôi Hun ra để dụ con nai tơ, tỉnh bơ giật quyển sách trên tay cậu – “Đi nhé?”

Con nai nghe đến Se Hun liền đổi ngay thái độ: “Em đi được.”

Kris đưa cho cậu cái nón bảo hiểm màu hồng có hình Bambie anh chuẩn bị sẵn. Bởi vì trong đầu cậu chỉ còn có Se Hun với quả bóng nên cứ đội mà không quan tâm đến cái nón. Rõ ràng đó là nón của con gái mà Kris vẫn đưa cho cậu, nhưng trông cũng dễ thương đó chứ, Han rất hợp với màu hồng.

Lu Han mở quai nón, đội vào đầu không thèm gài lại, xong đi bộ te te, miệng thì cười toe toét, Se Hun . Giống y cái lần cậu cầm li pepsi, đội nón bảo hiểm chạy bộ xuống cầu vì lo anh đánh nhau với đàn anh.

“Hanie!” – Kris gọi hồn con nai lại, cười sằng sặc vì cái bộ dạng không thể tả với cái đầu màu hồng, ngố hết cỡ.

Cậu lon ton chạy ngược lại, cười nhăn răng như bị ngốc, leo lên xe cho Kris chở đến sân bóng. Cuối cùng cậu cũng được xem anh chơi chính thức cho đội bóng, vui quá đi mất. 

~~~~ Sân bóng ~~~~

Hàng ghế cho khán giả đông ghẹt, chật kín người, cậu ngồi cạnh Kris ở sát bìa hàng thứ hai. Ngoài bìa kế bên cậu là cái tên hoàng tử xấu xí đang nhìn cậu rất “trìu mến”, cười nham nhở, hắn ngày càng xấu kinh khủng. Cách đó vài chỗ, chị Sulli cũng đến xem anh đá bóng, chị ấy cũng khá thân với anh.

“Nước đây!” – Kris đưa đưa chai nước cho cậu.

“Cảm ơn anh.” – Cậu vẫn đang chăm chú vào trận bóng, cử chỉ của cậu chẳng có vẻ gì là tự nhiên cả, từ đầu đến giờ ngồi cạnh Kris cậu cứ cười gượng.

Bỗng Se Hun chạy lại chỗ Kris, khắp người anh nhễ nhại đầy mồ hôi, trông anh rất khát – “Hey, cậu có gì để uống không?”

“Không, tớ không có.” – Kris lắc đầu.

Lu Han cầm chai nước đưa cho anh, tay cậu hơi run, cậu vẫn còn hồi hộp mỗi khi đối diện với Se Hun. Anh nhận ngay lấy chai nước của cậu và mở nắp uống, tu ừng ực rất sảng khoái. Cậu lại ngồi nhìn anh rồi lại cười một mình như thói quen, dù là lúc nào cậu cũng thấy anh đẹp trai số một.

Se Hun đổ hết chai nước lên người rồi trả cậu. Nhưng cậu thấy lạ là từ nãy đến giờ anh vẫn không nói gì, mặt cũng chẳng có biểu cảm gì là buồn hay vui cả. Không biết vì anh mệt hay là vì lí do khác nữa.

Thầy Jo ngồi ở hàng ghế đầu bỗng đứng dậy, kéo ngược anh trở lại sân – “Phương án B nhé!”

Se Hun chạy ra sân tiếp tục đá, nhờ chai nước của cậu mà anh đá tốt hơn hẳn. Anh chạy rất nhanh và luôn tập trung vào quả bóng. Anh cố gắng quên hình ảnh của cậu và Kris, lần nào cũng thấy họ đi cùng nhau.

“Chạy đi.” – Thầy Jo hét lớn cổ vũ.

Anh chạy giữ bóng không để thành viên đội kia giành lấy, động tác cực kì nhanh lẹ. Gần đến khung thành, Se Hun dồn hết sức sút một cú thật mạnh…

“Vào!!!”

“Hú…Hú…ú…ú!!!” – Khán giả vỗ tay rần rần, tất cả cùng đứng lên.

Anh thở phào, cú đá rất hoàn hảo, động lực cho cú đá đó ngoài anh ra chắc không ai hiểu được. Se Hun và đội anh tụm lại giữa sân quay về phía khán giả múa lại cái điệu múa xây bột ăn mừng chiến thắng. Anh vừa cười vừa nhắm mắt trông rất ư là phiêu đờ bít.

.
.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Sau trận bóng, Kris chở cậu về, còn Hun chạy xe song song bên cạnh. Đường đi rất dài và phủ đầy lá, ở đây khá vắng vẻ, hai bên đường toàn là cây xanh chạy dọc theo, cả bầu trời như được bao phủ bởi những đám mây giống như kẹo bông màu vàng được sưởi bởi nắng. Tất cả đều có màu vàng, có thể tùy cảm nhận của từng người mà khung cảnh ở đây trở nên cô đơn hai ấm áp.

Lu Han ngồi sau xe Kris mà cứ nhìn Hun cười hoài, nhưng có điều cậu đâu biết. Đến khúc cua, Se Hun chạy nhanh lên phía trước, anh bặm môi, anh có vẻ không vui và không thoải mái khi đi cùng hai người.

Tất nhiên là vì anh cố giấu nên Han không biết được suy nghĩ của anh hiện giờ, cậu mãi lo cười mơ mộng, thực sự rất ngây thơ.

“Mình muốn ngồi sau xe anh Se Hun.”
 

.

.

~~~~ Lớp của Lu Lu ~~~~

Vậy là một học kì đã trôi qua với những sự thay đổi lớn trong cuộc sống của cậu… chỉ còn một học kì nữa là anh đã tốt nghiệp mất rồi…

Trên bảng lớp cậu lại đầy ắp những hình vẽ nhí nhố như những năm trước…

[I love Kai!!! ><]

[Iu Chan Tửng!!]

Và có một dòng chữ to đùng trên bảng

[HẸN GẶP LẠI LỚP 10H]

Sắp tới sẽ là một kì nghỉ ngắn ngày giữa hai học kì, rồi cậu sẽ phải làm những gì trong thời gian đó đây?

.

.

~~~~ Tiệm Bánh H♥H ~~~~

Cả đám lại tấp vào cái tiệm bánh quen thuộc, nơi mà hồi đó cậu vẫn thường ngồi bàn gần cửa sổ để ngắm anh. Nhưng hôm nay cậu không đến.

Tiệm bánh trang trí kiểu Wonder Land, có vài cái gương to gắn trên tường, Min béo lần nào đến cũng đứng ngắm nghía thành quả giảm mỡ của mình. Min bây giờ cũng đã bớt béo nhiều rồi, nhưng mà bệnh thì vẫn bệnh. Ẹo qua ẹo lại tự sướng đủ kiểu bánh bao, điện thoại kế bên không thèm chụp cứ đứng tạo dáng. Hông biết động lực gì đã khiến Min béo ngày xưa trở nên “thon gọn” như vầy nhỉ, thấy nó có để ý ai đâu, cũng chẳng có ai để ý.

“Này, tớ trông ốm hơn nhiều phải hông? Vui quá đi mất!” – Min cười hở lợi, mừng rơn vì mới giảm được 5 kí.

“Ừ, trắng trẻo mịn màng như bánh bao!” – Soo lè lưỡi chọc Min, mới giảm có tí mà làm như lột xác rồi ấy, làm thấy ghê.

Min nhìn vào mấy cái bánh trong tiệm, sực nhớ ra hôm nay là sinh nhật Soo đụt: “Soo, cậu muốn ăn bánh nào vào ngày sinh nhật. Cậu chọn đi!”

Soo đụt đập mạnh xuống bàn một phát đắc ý, trả lời ngay: “Bánh vanilla. Lu Lu thích nó!” ^ ^ (tội cái bàn)

Min và Soo mỗi lần bàn đến việc ăn uống là hớn ha hớn hở. Hai đứa ngốc vừa nói vừa cười khúc khích, thỉnh thoảng còn nhảy cẫng lên y như bọn con gái ấy. Mấy đứa này cần phải đính chính lại giới tính mới được. Riêng nãy giờ có Baek còi thường ngày hay càu nhàu là ngồi im thin thít chú tâm vô cái li sinh tố, chả thèm quan tâm đến mấy cái bánh.

Soo đụt lo đi vào trong lựa bánh, chừa lại Min béo với Baek còi.

Min béo thấy vắng Lu Han nên lấy điện thoại ra gọi cho cậu.

“A lô, Lu Lu à?”

“Cậu đang ở đâu đấy?”

/ … /

“Bọn tớ đang chọn bánh kem cho Soo.”

/Tớ đang ở một con đập cùng anh Se Hun và các bạn./

/Tớ không thể về đúng giờ được./

/Sáng nay tớ gọi cho Soo nhưng không ai bắt máy./

/Chúc mừng sinh nhật Soo giúp tớ nhé!/

“…”

/Ừh, xin lỗi nhé!/

“Ok ok, tớ sẽ nói với Soo.”

.

.

Kris mời cậu đi dã ngoại cùng với các học sinh trong trường ở gần một con đập, phong cảnh ở đấy rất đẹp. Lúc đầu cậu không đồng ý nhưng vì nghe Kris nói có cả Se Hun đi nên cậu mới đi. Lúc Min gọi cho cậu thì cậu đã đang đi ngang qua cầu dẫn đến bờ bên kia của con đập. 

Min hơi thất vọng vì Han không thể về kịp sinh nhật Soo. Cả đám đã chơi chung với nhau từ lớp một đến giờ. Vì không phải nhà ai cũng được ba mẹ tổ chức sinh nhật nên cả bọn thường tự hẹn nhau ở tiệm bánh hoặc tại nhà. Cả bốn đứa chưa bao giờ vắng buổi sinh nhật nào cả. Ngày sinh nhật đối với cả nhóm là những ngày rất đặc biệt và quan trọng.

.

Soo đụt vẫn đang say sưa… ịn mắt vô cái tủ kính trưng bày bánh kem. Bên trong tủ có đủ thứ loại bánh: dâu, sô cô la, vani, dứa, trái cây… Nhưng vì lo mải mê chọn bánh nên Soo đụt chưa biết là Han không đến được. Nếu biết vậy chắc Soo sẽ buồn lắm.

Bạn Đụt đang há mỏ nhìn chằm chằm vào cái bánh vanilla được trang trí hình con nai nằm trên cỏ, xung quanh là cherry và mứt. Bỗng…

“Woa! Bánh kem ngon quá ta!” (Ô c Ô)

“Á! Anh Chan Yeol!!!” – Baek còi vừa thấy Chan liền vất luôn cái li sinh tố, bay lại ôm.

Nhưng mà đã Chan rút kinh nghiệm từ rất nhiều lần trước, anh đứng dậy né sang một bên làm Baek bay vô ôm tủ kính té bật ngửa.

“Nè, nhóc có sao hông?” – Chan cúi xuống, nở cái “nụ cười Colgate”, đưa cái tay lòng thòng thừa thải cho Baek. (còn đưa tay mà hông thèm đỡ người ta dậy!)

“Hứ! Hông sao hết!!” – Baek vẩu mỏ, đứng dậy phủi phủi.

“Chị ơi, lấy cho em cái bánh này.”

“Í, anh Kai! Anh cũng đến mua bánh à?” – Soo sụt cười híp mắt.

“Ừh.” – Kai hồi tưởng lại cái cảnh tượng trong nhà ăn vài tháng trước mà muốn rùng mình, nhắm mắt lắc đầu lia lịa để xua tan những hình ảnh ghê rợn.

“Tụi em cũng định chọn cái bánh đó, nhưng bị anh mua mất rồi!” – Đụt trề môi, nhìn vào cái bánh rồi nhìn anh, mắt chớp chớp.

Tự nhiên Kai thấy đổ mồ hôi lạnh – “À ừ, thì… anh mua cho em mà!”

“Thật á!” – Mắt Đụt sáng rỡ.

“Yeah! Anh Kai tuyệt nhất!” – Cả ba đứa nhảy cẫng lên, vỗ tay lốp bốp.

Cái kẻ tay chân thừa thải đơ mặt, rõ ràng lúc nãy Kai nói muốn mua bánh về ăn cơ mà. Sao bây giờ lại mua cho tụi nhỏ thế kia?

“Này, không phải cậu mua để ă…… uhm! Úhm!!”

Chan đang théc méc dở chừng bị Kai lấy tay bịt miệng lại. Ba đứa nhỏ đứng nhìn hai anh ngơ ngác.

“Vậy là sao?” (Ô _o ) (@_@) (Ỏ . Ô)

“A ha ha, hông có gì đâu, anh mua tặng tụi em đó!” – Kai khổ sở vì suýt bị cái tên lòng thòng làm hỏng chuyện, ráng nhăn răng cười trong khi cố bịt mồm kẻ đang giãy đành đạch.

“Hình như hôm nay sinh nhật Soo hả?” – Cuối cùng Chan cũng gỡ được bàn tay đen đúa ra, suýt ngạt.

“Dạ!”

“Wow, anh đoán đại cũng trúng à? Cho tụi anh tham gia với!” – Chan tửng ham hố.

“TRỜI ƠI” – Kai khóc thầm đau khổ, tốn tiền mua cái bánh, bây giờ còn tổ chức sinh nhật với cái đám bụng không đáy đó – “Hic, cháy túi tớ mất!”

.

.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Han đang ở cùng với anh Se Hun, anh Kris và các bạn khác ở một con đập rất rộng và đẹp. Sau khi đến nơi, mọi người nghỉ ngơi và tự trải bạt tìm chỗ ngồi riêng và lôi mấy cái “nhạc cụ” tự chế ra. Màn múa tự do được bắt đầu, mấy bạn nữ mở đầu bằng những điệu múa lắc hông, uốn éo theo nhịp nhạc. Cả những bạn nam cũng tham gia, tất nhiên không thể thiếu một người cực kì thích làm màu – Kris.

Kris đúng chất cá bảy màu với: áo – sơ mi đỏ, quần – skiny xanh dương, tóc – vàng khè vuốt ngược, thêm cái vòng hoa… dâm bụt đỏ chót đeo trên cổ. Múa thì không giống ai, một tay co lên đằng trước, tay kia co ra đằng sau múa kiểu ai cập. Bó tay rồi! 

Một số đàn anh lớp trên xăn quần nhảy xuống đập thi bắt cá, các đàn chị đi kiếm củi chụm lửa để nướng cá và mực. 

Riêng Lu Han do từ đó đến giờ rất ít khi đi chơi xa, cậu chỉ thường đến mấy chỗ gần với ba đứa bạn thân nên hơi ngại. Nãy giờ cậu chỉ ngồi một mình ở bàn ăn sát cạnh bờ sông ngắm cảnh, thức ăn thì đầy ra đó nhưng cậu chẳng muốn ăn tí nào. Kris thấy cậu thụ động quá nên mang mực nướng lại cho cậu. Anh rất để ý cậu nên cũng biết cậu ngồi đây một mình để ngóng tìm ai đó. Từ chỗ cậu ngồi có thể quan sát hầu như toàn bộ, rõ nhất là chỗ cây cầu dây.

.

.

Ai đó mà ai cũng biết là ai đang đi dạo trên cây cầu bắt ngang con đập lớn. Lúc nào Se Hun cũng ôm khư khư cái máy ảnh, vừa đi ngắm cảnh vừa chụp. Anh đang muốn tận hưởng giây phút thư giãn này để suy nghĩ về mọi thứ, có thể là về chuyện của Kris và cậu. Anh không biết nên phải làm gì đây, Kris là bạn thân nhất của anh

.
.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Đưa dĩa mực ra trước mặt Han, Kris cố nhịn cười vì cái biểu cảm như góa phụ của cậu và nói lớn để gọi cậu quay trở về mặt đất.

“Mực này!”

“Ơ, vâng ạ.” – Cậu nhận lấy dĩa mực.

Bỗng Kris chống hai tay lên bàn chồm tới gần mặt cậu. Chợt nhận ra giữa hai người chỉ còn cách nhau khoảng hai gang, Lu Han bất giác lùi người lại.

“Chiếc vòng tay của em đẹp thật!” – Kris nghiêng đầu nhìn xuống vật lấp lánh cổ tay Lu Han.

“Ơ, dạ.” – Cậu chớp mắt, thấy có gì đó kì kì, Kris vẫn giữ nguyên tư thế đó – “Nhưng chiếc vòng không phải của anh tặng sao ạ?”

“Anh sẽ quay lại ngay!” – Kris lại cười với cậu và bỏ đi đâu đó.

Có như vậy mà làm cậu hết hồn, cứ tưởng Kris định… 

 
“Anh ấy không chỉ thích làm màu mà còn nguy hiêm nữa”
 

Han nhìn kĩ chiếc vòng, nó rất dễ thương, hình như là được đặt làm thì phải. Cạnh các chữ cái có một một hoa bằng gỗ được nối vào chiếc vòng bằng sợi xích nhỏ xíu. Cậu đưa tay sờ mân mê các miếng gỗ hình vuông có khắc chữ ghép thành tên cậu “L-U-H-A-N”. Vì được nối với nhau bằng đây nên các miếng gỗ có thể xoay mặt sau ra phía trước. Rảnh rỗi sinh nông nỗi, Han dùng tay lật từng miếng gỗ, trên mặt sau cũng có chữ, cậu vừa lật vừa đọc các chữ cái: 

Miếng gỗ đầu tiên “S”, cậu liên tưởng đến tên của ai đó.

Miếng gỗ thứ hai “E”, không thề nào, chẳng lẽ là…

Lật nhanh miếng thứ ba “H”, vậy là đúng rồi, không thể sai được.

Cậu lật luôn hai miếng cuối “U” và “N”

Tất cả chữ cái ghép lại thành tên của anh “SEHUN”! Hóa ra chiếc vòng này là của anh, vậy mà cậu cứ tưởng là Kris đã gửi nó chung với bức thư.

Cậu ngó nghiêng ngó dọc, chắc chắn là Kris đã đi khỏi, cậu cầm dĩa mực nướng chạy lên cầu tìm Se Hun nhưng không thấy. Đến giữa cầu, cậu đặt đĩa mực ngồi xuống thả hai chân ra ngoài đu đưa, gió luồn qua kẻ chân nhột nhột. Xung quanh toàn là rừng cây xanh phủ kín, bên dưới chân, mặt nước dập dờn khiến cậu cảm thấy đầu óc trở nên rối loạn, bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ. 

“Em làm gì ở đây thế?” – Se Hun bước đến đứng cạnh chỗ cậu ngồi rồi ngồi xuống về phía ngược lại.

“À, em… thấy vùng này thật đẹp!” – Lu Han ngập ngừng, quay đầu ra sau nhìn anh, cậu không thể nói là cậu lên đây tìm anh được.

Se Hun thản nhiên cầm máy ảnh lên tiếp tục chụp phong cảnh, đây là sở thích của anh. Nhưng có vẻ anh đang dùng sở thích của mình để che dấu những cảm xúc thật. 

Han nhận ra điều đó, cậu cố gắng nói chuyện để không khí thoải mái hơn. Cậu cầm dĩa mực lên đưa cho anh.

“Anh muốn ăn mực nướng không?”

Anh quay lại nhìn cậu, cưởi mỉm, nói rất vui vẻ: “Han đã nghe một câu chuyện về loại mực chưa?”

“Chưa ạ.” – Cậu vẫn cầm dĩa mực muốn mời anh ăn.

Se Hun xoay người lại, ngồi cùng phía với cậu thả chân xuống, khoảng cách khá gần, chỉ còn dĩa mực ngăn cách hai người.

Hun bắt đầu kể: “Ngày xửa, ngày xưa, có hai con mực. Chúng cứ đi, cứ đi… mãi cho đến khi chúng gặp nhau. Sau đó chúng đã yêu nhau, chúng đã trở thành một đôi. Cuối cùng, chúng cưới nhau.”

Lu Han thích thú ngồi nghe anh kể chuyện, cả hai củng đung đưa chân.

“Vào ngày cưới của chúng, thầy tu mực bảo chúng nắm tay nhau, nên chúng nắm tay, nắm tay, nắm tay, nắm tay và nắm tay.” – Anh vừa kể vừa minh họa cho chữ nắm tay. Anh đưa hai bàn tay của anh lại gần và chạm từng đầu ngón tay của hai bàn tay lại.

“Hi hi!!!” – Cậu phì cười vì câu chuyện chẳng tới đâu của anh và vì cả những cái bắt tay kiểu con mực. Anh cứ tách lần lượt từng ngón rồi lại chạm vào, nếu cậu không ngồi đấy chắc người khác nhìn vào sẽ nghĩ anh bị tự kỉ mất.

“Anh Se Hun!” – Cậu gọi lớn làm anh dựng việc tự kỉ lại, quay sang nhìn cậu, cậu nói bằng giọng đáng yêu – “BABO!” (ngốc quá!)

Cả hai quay ra nhìn phía trước, cậu cười và anh cũng cười. Han ôm mấy sợi dây chắn trên cầu bắt đầu mơ.

“Nhưng rất đáng yêu!”

Anh quay qua, hất nhẹ cằm – “Là người kể hay lũ mực?”

“Người kể.” – Han ôm dây trông rất hạnh phúc. trả lời tỉnh rụi rồi mới nhận ra mình bị hố – “Á, lũ mực chứ!” – Cậu vuốt tóc đánh trống lảng, đan tay vào nhau, nghiêng đầu nhìn anh, le lưỡi cười – “Hì, em nhầm!”

“Em không muốn ăn chúng nữa.”

“Anh đã không ăn mực từ lâu rồi! Từ khi nghe được câu chuyện đó.”

Cả hai cùng ôm dây, nhìn về phía xa xăm nào đó, cười mỉm. Lúc đầu cậu hơi buồn khi thấy anh ít nói chuyện với mình. Nhưng bây giờ cậu cảm thấy anh rất dễ thương và gần gũi, cũng có hơi ngốc nữa. Anh cũng vui vì thấy cậu không quá thân với Kris. Lúc Kris chở Han, cậu cười hoài, thực sự Se Hun rất khó chịu vì anh nghĩ cậu thích được bạn anh chở, điều đó đã làm anh không được thoải mái.

Chợt nghĩ ra điều gì đó về chuyện nắm tay, cậu e dè hỏi anh…

“Vậy…” – Cậu nhìn dáo dác xuống mặt nước rồi nhìn anh, hai bàn tay cứ xoắn vào nhau, ngập ngừng hỏi – “Anh đã từng nắm tay ai như hai con mực đó chưa?”

“Một lần!” – Phải mất vài giây Se Hun mới trả lời cậu, anh ngước lên nhìn lên bầu trời trong xanh – “Một cậu bé với vẻ mặt hơi lúng túng… sắp bị ngã từ trên sân khấu.”

Kris chạy lại chỗ hai người, hồi nãy anh nói là quay lại ngay nhưng đến khi quay lại thì cậu biến mất, tìm mãi hông thấy nên nhìn qua phía cây cầu, anh biết cậu hông thích đi sợ cậu lủi về trước. Nhưng là khổ nỗi cái áo của Kris trái màu với lùm cây, ai đi ngang cũng théc méc tại sao ổng ngồi chồm hổm ở đây để làm cái quái gì. Kris núp lùm đi rình xem hai người tò tí te nãy giờ ở trên cầu nhưng nhìn vào cái tướng ngồi “rất là đẹp” khiến nhiều người dễ liên tưởng. Bức xúc quá anh mới chạy lên đây để tách hai chẻ ra. 

“Hanie!!”

Kris chen vô ngồi giữa hai bạn chẻ làm Hun với Han ngại quay mặt sang chỗ khác, cắt ngang dòng tâm sự đáng yêu về hai con mực. Công nhận cái ông màu mè này cũng “ít” có vô duyên thật.

“Sao em không ăn mực?” – Kris cầm đĩa mực, bốc nguyên con mực lên cắn, kiểu mời như vầy thì giống đang PR cho mấy con mực dở sống dở chín hơn – “Anh tự làm đấy, nhìn ngon mà!”

“Đừng!”
“Đừng!!”

Se Hun và Lu Han hét lên gần như củng lúc, cậu định huơ tay ngăn lại nhưng mà hông kịp. Chắc đầu con mực khét bây giờ đang trôi xuống dạ dày của Kris mất rồi, lát nữa chắc chắn sẽ có kẻ lại núp lùm nhưng là vì chuyện khác.

“Sao, ngon mà!” – Ông màu mè quay qua quay lại nhìn hai chẻ như hông hiểu chuyện gì. Tội nghiệp thật!

“Này, chiếc vòng rất hợp với em ấy đấy!” – Anh khều Se Hun “Đúng không?”

“Ừh.” – Anh ráng cười xã giao với Kris, bực bội vì cái tên bạn già.

End CHAP 7 - Part 1

HunHan sẽ ra sao đêy? Mọi người nhớ comt câu mà mọi người thích nhứt nhák! 
Riêng au thích mấy kon mực!!! ^O^
Đón đọc CHAP 7 – Part 2! KAMSA HAMNIDA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!:longlanh:

Mn lấy phong bì thôi nhák, au mún dành tem cho Khoai.Exo, lỡ hứa vs ss ấy rùi!

xin lỗi mn vì ta wên, BONUS hình mí chẻ này, tại ta tả dở lắm sợ hk hay!!!

[IMG]
Baek còi

[IMG]
Min béo

[IMG]
D.O đụt

[IMG]
Chan tửng

[IMG]
Kai keo kiệt

0

[Shortfic - SA][T][HunHan] Có Một Điều Nhỏ Bé Được Gọi Là Tình Yêu. Chap 6

CHAP 6 – Part 1

Thầy Jae bay vèo xuống sân, tìm chỗ đám nam sinh hồi nãy. Ở khu tự nhiên nam sinh nữ sinh ngồi đầy đống, chả biết đường đâu mà lần. 

… ba mươi phút sau …

Cuối cùng cũng tìm được sau nửa tiếng, muốn lòi con mắt, thầy Jae mừng rỡ chạy đến, gọi cậu: “HANNIE!!!” 

Cậu và đám bạn đang ngồi ăn cá viên chiên, nhìn cái tướng chạy giày độn của ông thầy làm mắt mấy đứa cứ toác ra. Nai con giờ đây đã cao hơn nhiều, tất nhiên là cao hơn cả em trai cậu. Da Lu Han trắng hồng chứ không trắng bệch như mấy con nhỏ đi tẩy trắng kia, cũng có da có thịt chứ hông đẹt ngắt như trước. Mắt cậu nhờ đeo kính áp tròng nên cứ to tròn, “nấp nánh” như mắt trẻ con ấy. Lu Lu cũng đổi luôn kiểu tóc mới, nhuộm lại màu đen. Nhìn cậu dễ thương cực kì, mấy đứa kia thấy cậu là cứ đòi bẹo má cho bằng được! 

“He he!! Từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới khi khôn lớn, thầy chưa thấy ai “perfect” và “excellent” như em! Em cũng rất ưa nhìn nữa! Hé hé hé!” – Thầy Jae cưởi toe toét, xổ một tràng khen con nai.

Lu Han làm rớt luôn mấy viên cá: “Thầy Jae, thầy nói luôn đi ạ! Thầy có việc gì à?”

Thầy Jae chen vô bàn ngồi xuống: “Uhm… thầy… Thầy muốn em làm đội trưởng đội trống (cổ vũ) của trường, trong ngày hội thể thao của vùng.”

“HẢ???” – Mấy viên cá trong mồm cậu rơi ra hết.

“Không cần hả đâu, chính là em đấy! Em là ngưới phù hợp nhất!”

“Nhưng, chỉ còn có hai tuần. Em không nghĩ là em làm được đâu!” – Lu Han ôm chiếc vợt mà cầu dùng để ném lấy trái cầu bị mặc kẹt, nó móp méo đủ kiểu nhưng cầu thì vẫn chưa lấy được. Thế thì lúc ném gậy cổ vũ cậu phải làm sao?

“Nhưng thầy không thấy ai giúp được ngoài em, Lu Han.” – Thầy Jae xuống nước năn nỉ – “Được rồi! Thầy sẽ đi tu vì sự giúp đỡ của em!”

“Đi tu á?” – Con nai lên giọng, trợn mắt.

Bị hố, thầy Jae làm luôn tới bến: “Ừ! Hai năm thì thế nào? Hay là cả đời vậy!” – Thầy Jae nhăn răng cố cười, nhìn cậu trông thật tội nghiệp – “Thầy làm được mà, Han!”

Tự nhiên tiếng trống ở đâu nổi lên, thầy Jae cứ “bùm chách, tùng tùng tưng tưng” vỗ tay lên bàn như đang đánh trống. Tội nghiệp thầy ấy ghê, thầy cố gắng nỗ lực mọi cách để cậu cảm thấy hứng thú và đồng ý. Bởi vì nếu bắt buộc cậu thì sớm muộn gì cậu cũng bỏ cuộc giữa chừng, phải để tự đồng ý thì cậu mới thực sự cố gắng. 

Cuối cùng con nai cũng mềm lòng chấp nhận trước những lời dỗ ngọt “thâm cực kì thâm” của khỉ già.

~~~~ Sân bóng ~~~~

Cả đội cổ vũ xếp hàng theo đội hình để tập dợt lại. Còn cậu và ba đứa kia đứng ở hàng đầu để thầy Jae hướng dẫn. Ba đứa kia chỉ tập cho vui, còn cậu mới là chính nên chỉ có cậu cầm gậy.

“Nhìn lên! Tung!” 

Thầy Jae cầm tay không hướng dẫn. Không có ai ngó lên trừ cậu và đám ngốc.

“Tung xong thì nhìn cây gậy. Sau đó, khi nó đến gần chúng ta, tóm lấy nó!”

Thầy Jae diễn tả bằng hành động cho cậu xem thử.

“Rồi đi tiếp, có khó không? Chẳng khó chút nào đâu!” 
(thầy không cầm gậy thì có khó không? = =’)

Cậu đưa gậy cho thầy: “Thầy thử được không ạ?”

“Gậy của thầy đây rồi!” – Thầy cầm cây “gậy” không khí – “Em chỉ làm thế thôi. Đấy là gậy của em, của thầy đây rồi!” 

“Sẵn sàng chưa? Tập trung vào mục tiêu, nếu sẵn sàng thì tung nhé!”

Lu Han cầm gậy dựng thẳng trên tay trong tư thế chuẩn bị. Cậu lau mồ hôi, mắt nhìn thẳng, hít một hơi thật sâu để lấy tinh thần.

“Một… hai… ba, tung!”

Lu Han lên ném cây gậy bay lên cao… và cậu chạy thay vì chụp nó.

“A…A…A!!!”

Cả đội cổ vũ tán loạn chạy tóe khói, vừa chạy vừa la làng la xóm, người la bự nhất tất nhiên là thầy Jae. Sân bóng mới có đàn ong vừa vỡ tổ, chính xác là có một con ong ngốc nghếch tự làm vỡ nhà mình. Tất cả học sinh giáo viên ai đi ngang qua sân cũng đứng lại để nhìn mấy kẻ mới trốn trại. 

Sau vài ngày tập luyện với cái cây gậy nguy hiểm ấy, Lu Han mất hết kiên nhẫn vất nó xuống đất. Cậu ngồi phịch xuống băng ghế cạnh đám bạn thân, thở dài.

“Khó lắm! Sao cô hông tìm người khác nhỉ?”

Baek vỗ vai cậu: “Hey! Đừng chán nản thế! Chỉ còn vài ngày nữa thôi!”

“Đây, cách quan trọng đây này!” – Min bánh bao lại đọc quyển sách đó – “Trong quyển “9 Công Thức Tình Yêu”, cách cuối cùng được viết là… Nếu cậu muốn làm điều gì đó vì tình yêu, thì hãy làm bằng cả trái tim mình! ^ ^ Cuối cùng người cầu yêu sẽ đến với cậu!”

Lu Han chỉ thở dài rồi lắc đầu nguầy nguậy. Cậu có vẻ muốn bỏ cuộc rồi, có lẽ việc này đối với cậu là quá khó chăng?

“Eyy, Lu Lu! Cậu đã đi xa thế này rồi, hãy chiến đấu hết khả năng của mình đi!” – Min béo lay vai cậu , động viên – “Không chỉ vì vị trí đội trưởng đội trống của trường mà cậu sẽ còn dẫn đầu đội trống của tỉnh nữa. Cố gắng lên!”

Suốt mấy ngày sau đó, Lu Han chăm chỉ tập luyện trong những lúc rảnh rỗi. Khi mọi người ra vể hết, cậu và đám bạn vẫn ở lại. Hiện giờ cả đám đang ở sân bóng, cậu xoay xoay cây gậy chuẩn bị ném. Han quay sang nhìn, thấy đám bạn gật đầu, cậu hít một hơi thật sâu rồi thở ra và ném! 

Lần thứ nhất, cây gậy rơi quá nhanh vì ném nhẹ. Lần thứ hai, cậu ném quá mạnh nên không chụp kịp. Lần thứ ba, lần thứ mười, rồi lần thứ n. Ba đứa kia bận việc phải về trước nên chỉ còn mình cậu, không còn ai xem, không có ai động viên. Cậu định ném lần cuối rồi về nghỉ. Cậu vào tư thế chuẩn bị, hít thở đều, cố hết sức tập trung tinh thần, nhìn vào cây gậy và ném…

Kết quả cậu vẫn chụp hụt.

~~~~ Sân bóng ~~ Hôm sau ~~~~

Đội bóng đá đang tập luyện chăm chỉ, họ đá rất tốt.

“Kris, chuyền cho tớ! Kris!”

Anh Kris đá quả bóng chuyền cho Se Hun nhưng ngay sau đó đi nhanh về phía Lu Han, anh bị thu hút khi xem cậu tập ném gậy. Han đang xoay xoay cây gậy, cậu không biết có người đang mê mẩn nhìn mình.

Se Hun bị quê, đang đá bóng với nhau mà tự nhiên Kris đi mất nên anh chạy theo tóm cổ lại, nhăn mặt khó chịu : “Lại nữa, cậu lại đi nhìn các cô gái rồi!”

~~~ Ở góc sân ~~~

Thầy Jae và thầy hiệu trưởng vừa đi vửa nói chuyện với nhau.

“Thầy hiệu trưởng, tôi đảm bảo đoàn diễu hành của trường ta sẽ được chú ý nhất!”

“Vậy còn đội trưởng đội trống thì sao?” – Thầy hiệu trưởng lặp lại câu hỏi cũ.

“Ối! Thầy đừng lo gì cả, cậu bé xinh xắn, cao ráo và trắng trẻo! Trên hết, kĩ thuật của cậu bé rất tuyệt!”

Thầy Jae và thầy hiệu trưởng đi đến gần chỗ băng ghế khán giả để xem cậu tập…

“THẦY ƠI, CẨN THẬN!!!!!”

Nguyên cây gậy bay vèo vèo với tốc độ 200 km/h hướng đến chỗ hai thầy giáo. Thôi tiêu rồi!

“Bùm!” – Cây gậy đáp xuống đất một cách êm thắm, hông dính trúng ai. Hai thầy ôm nhau run lẩy bẩy nhìn như tư thế y như đang múa ba lê, hông biết hai người đó đỡ gậy hay đang trên sàn khiêu vũ nữa? 

Lu Lu lạch bạch chạy lại, lượm cây gậy lên, cuối đầu: “Em xin lỗi!” – Xong, cậu chạy về chỗ cũ tập tiếp, tỉnh rụi như hông có gì xảy ra.

“Cô đừng nói với tôi đây là đội trưởng đội trống đấy nhé!” – Thầy hiệu trưởng chỉ về phía cậu, quay sang nhìn thầy Jae nghi ngờ.

“Vâng, nhưng trước đây thằng bé luôn làm tốt mà. Hôm nay chắc là lần đầu tiên cậu bé làm hỏng.” – Hyuk Jae nói dối mà hông thèm chớp mắt.

“Ném như quăng boomerang thế à?!!?” – Thầy hiệu trưởng lên giọng – “Nếu em ấy làm hỏng vào ngày diễu hành thì chúng ta phải làm thế nào?”

“Chắc sẽ không như thế đâu ạ!”

“Keng!”

Tiếng động lạ làm thu hút sự chú ý của hai người già.

“Keng! Keng! Keng!” – Đầu của cây gậy cổ vũ hông biết cớ gì văng luôn ra ngoài sân. Chỉ thấy một con nai lon ton chạy theo nhặt.

“Thay cậu bé đi. Nếu không tôi sẽ thay thầy đấy!” – Thầy hiểu trưởng giận dữ, ghé sát tai thầy Jae.

“Nhưng chúng ta chỉ còn một tuần, thầy hiệu trưởng! Mình gặp rắc rối rồi!” – Thầy Jae lo lắng gọi với theo. Nhỡ mà cậu làm hỏng thật thì sao? Công việc của thầy coi như chấm dứt.

Lu Han đứng sau gốc cây, nghe hết cuộc trò chuyện của thầy Jae và thầy hiệu trưởng. Có vẻ thầy hiệu trưởng rất thất vọng về đội trống. Vì cậu mà uy tín của thầy Jae cũng bị giảm đi trong mắt thầy hiệu trưởng.

~~~~ Trong nhà ăn ~~~~ 

Jes và Yoon Ah đang đi về phía quầy căn tin ra ngoài, nói chuyện rất vui vẻ về việc trưởng đội trống. Tin đồn trưởng đội trống là lính mới tập tành không ra gì đã truyền đến tai mấy con nhỏ đó.

“Thầy hiệu trưởng suýt bị cây gậy ném trúng ư?”

“Ai sẽ là trưởng đội trống nhỉ?”

“Tớ không biết, tuỳ thuộc vào thầy Jae. Sao thầy ấy không chọn những ngưởi tài giỏi xinh đẹp như chúng ta? Thầy ấy nhất định cứ chọn thằng nhóc nào ấy!”

“Ừ, học sinh của thầy ấy đứa nào cũng kinh khủng!” 

Hai con nhỏ bước tới chỗ cửa sổ đối diện chỗ đám cậu đứng, cố ý nói to bằng giọng châm chọc để tất cả có thể nghe thấy.

“Thật tốt vì chúng mình hông phải học thầy ấy, nếu không chúng ta sẽ có một lí lịch kém!”

Lu Han nghe hai nhỏ đó nói xấu thầy mình, cậu cảm thấy cực kì bực tức và ức chế. Thực ra là cậu đã đứng nhịn nghe từ nãy giờ và bây giờ cậu thực sự không thể chịu đựng hơn được nữa. Lu Han nhào ra định đánh lại hai con nhỏ nhưng bị ba đứa bạn cậu chặn lại.

“SAO CÁC CẬU NÓI THẾ!!?” – Lu Han vùng vẫy khỏi tay mấy đứa bạn, hét lớn vào mặt hai con nhỏ đó. 

“Bởi vì đó là sự thật.” – Hai con nhỏ đó không chịu im lặng mà vẫn bình chân như vại, nghênh mặt trả lời cậu.

“ĐỒ XẤU XÍ!!”

Cậu tức muốn lộn ruột, muốn đánh cho tụi nó một trận nhưng cứ bị ba đứa bạn giữ lại. Cậu trừng mắt nhìn tụi nó đi khỏi, vùng vẫy khỏi các cánh tay của đám bạn. Ba đứa kia không phải không tức mà là tụi nó sợ cậu bị phạt thôi. Nếu bị phạt thì cậu sẽ không được làm trưởng đội trống nữa, bao nhiêu công sức sẽ vì chút sơ suất mà đổ sông đổ biển.

Cậu hét lớn: “Tớ sẽ cho mấy con nhỏ đó thấy học sinh của thầy Jae không tệ như vậy!”

~~~~ Khu tự nhiên ~~~~

Lu Han muốn chứng tỏ cho hai con nhỏ đáng ghét thấy vì sao cậu là người được chọn chứ không phải tụi nó. Vì hôm trước cậu lỡ làm hư gậy nên giờ không có gậy để tập. Ngồi suy nghĩ một hồi, óc nai cũng chịu hoạt động, cậu chạy vào nhà kho rồi quay lại.

“Dùng chổi á?” – Soo, Min, Baek đồng thanh.

“Cậu lấy nó ở đâu vậy?”

Cậu vào kho định tìm cái gì dài dài bằng cây gậy nhưng hông thấy. Hỏi bác bảo vệ thì được cái này: một cây chổi cùn cũ kĩ. Cậu còn nảy ra ý tưởng gắn cái chai pepsi vào đầu kia để giữ cân bằng. Công nhận nai nhà mình sáng tạo thiệt!

“Tuy nhẹ nhưng vẫn dùng được.” – Lu Han thử xoay xoay cây chổi để kiểm tra.

Han bước từng bước tự tin ra giữa sân bóng, trên tay cầm theo cây chổi. Đứng đúng tư thế chuẩn bị, giơ cây chổi ra trước mặt. Trông cậu rất quyết tâm.

“Tớ sẽ không để ai coi thường chúng ta và thầy Jae!”

Ánh mắt cậu đầy hi vọng trong câu nói chắc nịch ấy. Cậu ném cây chổi lên cao, tập trung nhìn lên nó, Soo, Min Baek cũng hồi hộp nhìn theo, và…

Lại hụt!

Còn có chưa đầy một tuần nữa mà cậu vẫn chưa làm được lần nào.

~~~~Tuần sau ~ Sân bóng ~ 7:00 p.m ~~~

Hôm nay là ngày thi đấu bóng đá của học sinh trường Angel. Đội bóng của anh mặc áo màu đỏ, thể hiện niềm tin quyết thắng, đội còn lại mặc màu hồng. Thầy Jo làm trọng tài của trận bóng, thầy bước vào sân động viên tinh thần cả hai đội:

“Các em! Hôm nay! Hãy chơi hết sức nhé!”

Lúc đó, Lu Han cũng đứng bên ngoài sân bóng, sau hàng băng ghế dành cho khán giả. Cậu cố len ánh nhìn qua những hàng ghế đầy ắp người để nhìn Se Hun thi đấu. Cậu cũng tranh thủ luyện tập với cây chổi, chẳng cỏn bao nhiêu ngày nữa là đội trống phải đi diễu hành rồi. Han chăm chú nhìn anh, xoay xoay cây chổi, không để ý nên bị chổi đập vào đầu nghe một cái “bum”. Nai con vất chổi ôm đầu mếu máo, giống hệt trẻ con bị té làm nũng với mẹ.

Trận đấu bắt đầu, hai đội tuy đều là học sinh cấp ba nhưng chơi rất quyết liệt, tranh giành nhau không ngừng. Sau một hồi, lưng áo các cầu thủ đều ướt đẫm, nhưng không ai tỏ ra vẻ mệt mỏi cả. Trong đó có cả Kirs và Se Hun, tinh thần chiến thắng trong hai anh đều đang bùng cháy dữ dội, không phải vì muốn mang lại danh tiếng cho trường mà chỉ đơn giản là vì niềm đam mê bóng đá.

Hiện giờ, người đang giữ quả bóng quyết định là Se Hun. Tất cả mọi người ngồi xem đều hồi hộp dõi theo từng động tác và bước chạy uyển chuyển của anh. Ở gần sân bóng, dưới gốc cây, Kang In và một người bạn cùng đứng xem con trai ông thi đấu. 

Se Hun nhanh chân chuyền bóng sang Kris nhưng đội đối thủ chơi xấu, dùng tay chặn Kris ôm anh quật ngã xuống đất. Nhưng người ngồi cổ vũ đều la lên phản đối. Trọng tại thổi còi tạm dừng trận đấu và quyết định cho đá phạt. Nhưng có thể đó lại là trở ngại cực không tốt đối với Se Hun, người vốn sợ quả penalty.

“Hoét!!!”

Nghe tiếng thổi còi của trọng tài, Kris bước vào vị trí, lùi lại vài bước để chuẩn bị. Anh hít thở sâu, định chạy tới đá thì bị Se Hun giữ tay lại.

“Cậu định đá à?” – Hiểu ý bạn, Kris hỏi.

Cha cậu đứng ở gốc cây cũng không nghĩ đến việc này, ông lo lắng cậu sẽ đá hỏng.

“Con trai tôi sẽ sút quả penalty này sao?”

Ông kéo tay người bạn: “Lùi lại đi!”

“Chờ đã, chờ đã!” – Người hàng xóm đang xem đến phần hấp dẫn nên níu kéo Kang In ở lại. Người bạn không biết Se Hun sợ đá phạt.

Ở sau ghế ngồi khán giả ngoài sân bóng, nơi cậu đang tập luyện có một số bạn nữ đến trễ. Chính xác đó là hai cái người lo cãi nhau bị tai nạn đã khiến bây giờ cậu phải khổ sở tập ném gậy. Họ có cẻ khá bất ngờ khi thấy anh chuẩn bị đá phạt.

“Thật ngạc nhiên, anh ấy đá quả penalty đó sao?” – Chị thứ nhất đang bị nẹp cổ, đeo thêm hai cây nạng vẫn cố gắng ngóng nhìn vừa đi vào sân.

“Tớ có bị lừa không?” – Chị thứ hai bị gãy tay, cũng ráng dẫn chị thứ nhất đi.

Se Hun lùi vài bước, lấy đà chạy thật nhanh về phía quả bóng và sút mạnh. Thủ môn phải né sang một bên vì bóng đi đến quá nhanh và mạnh. Nhưng thật đáng tiếc, quả bóng va vào khung và dội ngược lại. Mọi người đếu ồ lên thất vọng, cha anh cũng thế. Cậu không thể tập trung cho việc ném chổi nữa, cậu bước luôn vào sân, lo lắng đứng xem.

“Không sao, không sao!” – Các thành viên khác trong đội an ủi.

Se Hun đang đứng gồng mình, nghiến răng, nhìn chăm chăm xuống đất, hơi thở rối loạn gần như không thể kiểm soát được. Vì nãy giờ anh chạy rất nhiều, mồ hôi tuôn ra trên mặt, trán, lưng và khắp cả người anh như tắm. Trong đầu Se Hun lại văng vẳng vang lên những câu nói sỉ nhục cha anh mà hai năm trước Jun Seob và Sang Chu khi đánh nhau với anh ở sân sau.

“Chúng mày có biết không?
Vì bố nó mà tỉnh ta không giành được cúp vô địch!”
 

Kris thấy Se Hun có vẻ khổ sở nên chạy lại vỗ vai an ủi, động viên anh. Kris biết rất rõ việc anh sợ đá quả penalty nên rất hiểu hoàn cảnh và tâm trạng của anh. 

Thầy Jo và một đại diện bước đến, Kris thấy vậy quay sang ra hiệu. Thành viên đội kia có ý đẻ Se Hun đá lại quả đó.

“Này, tớ sẽ để cậu đá lại quả phạt. Cú sút trước chỉ là khởi động thôi.” 

 

“Luật nhà dì cậu đặt ra đấy à?” – Se Hun quay sang trả lời rất tỉnh, thay đổi hẳn thái độ.

Tên kia thấy vậy cũng tỉnh rụi, gật gù: “Ừh, là nhà dì tớ!”

Kris gác tay trên vai Hun: “Nhà bác tớ cũng dùng luật này.”

Thầy Jo nói thêm: “Nhà thầy cũng thế. Mà quan trọng hơn là thầy chưa thổi còi mà!”

Được nghe những lời động viên từ mọi người xung quanh, tinh thần của Se Hun quay trở lại, anh cười rạng rỡ và cảm ơn thầy Jo.

Se Hun bước vào vị trí, ánh mắt ánh lên đầy vẻ tự tin nhìn thẳng vào khung thành. Anh nhếch môi cười như tin chắc rằng sẽ đá thủng lưới. Mọi người hồi hộp ngồi xem xì xầm to nhỏ với nhau đoán xem có thực sự là anh sẽ đá vào hay không. 

End CHAP 6 – Part 1

Au thấy có nhiều readers comt là HunHan chưa tiến triển, vậy là hok đúng auk nhak! Chỉ tại vì tiến triển hơi chậm và tiến triển ngầm thuj! Huân sữa bắt đầu ghen vs Kris ùi đếy! ^ ^

Mọi người nhớ đọc xong phải comt, đọc chùa là au IGNORE đếy nhá! ^O^
Nhớ comt câu mọi người thích nhứt nhák!!!!!!!!!! Há há há!!!!!!!!!!! Kamsa hamnida ~ :leuleu:

BONUS

[IMG]
[IMG]
[IMG]
Nai xinh đợp

[IMG]
Thánh Phàm =))))))

[IMG]
Ai đếy nhỉ? ^ ^

[IMG]
Đây là hai kẻ tội nghiệp đã bị Soo đụt và Baek còi hù dọa đến phát khiếp trong nhà ăn (= =’)

CHAP 6 – Part 2

Se Hun bước vào vị trí, ánh mắt ánh lên đầy vẻ tự tin nhìn thẳng vào khung thành. Anh nhếch môi cười như tin chắc rằng sẽ đá thủng lưới. Mọi người hồi hộp ngồi xem xì xầm to nhỏ với nhau không biết anh có thực sự mang lại cú đá hoàn hảo hay không.

Ở gốc cây, bác hàng xóm cứ níu bố của Se Hun lại: “Nó đá lại kìa!”

Kang In liền quay lại xem. Tất cả mọi người đều mở to mắt tập trung nhìn vào trận đấu. Có vẻ những người ngoài cuộc còn nóng ruột lo lắng hơn cả người đang đứng rất áp lực trong sân kia. Lu Han đứng cười mỉm, nhìn anh với đôi mắt đầy hi vọng rằng chắc chắn anh sẽ làm tốt.

Se Hun chạy lấy đà và chạy đến sút mạnh vào quả bóng, nhanh đến nổi trái bóng như một đường trắng xẹt ngang qua. Mọi thứ như chậm lại, tất cả người ngồi xem và cả cậu nín thở nhìn theo đường bóng bay tới, không sót một giây. Quả bóng còn nhanh và mạnh hơn cả lần thứ nhất khiến thủ môn hoảng sợ né sang một bên té nhào.

“Roẹt!!” 

Một chiến thắng không thể nào ngờ tới, một người vốn dĩ rất sợ quả đá phạt như Se Hun lại có thể sút thủng lưới một cách hoàn hảo như thế. Quả bóng văng ngay vào giữa khung thành. Se Hun đưa hai nắm tay lên cao thành hình chữ V, biểu tượng của sự chiến thắng – Victory. Mọi người xung quanh hò hét vỗ tay lớn chúc mừng anh. Lu Han đứng cạnh đó cũng cười toe toét vì mừng, cậu có vẻ rất vui sướng khi thấy anh cười thật tươi như vậy, trông anh lúc này rất đẹp trai.

Có thể đối với một người những người khác thì sút phạt chỉ là một cú đá bình thường nhưng còn đối với anh thì đó hoàn toàn là một thành công lớn. Anh đã có thể vượt qua nỗi sợ hãi và vượt qua chính mình.

Mọi người nhảy điệu múa mừng chiến thắng, khụy chân và nắm hay tay lại, để đằng trước rồi xoay vòng vòng như đang xây gạo ấy. Cả hai đội bóng cùng tụm lại một chỗ, vừa nhảy múa vừa hú hét ầm ĩ. Cả sân bóng nhộn nhịp hẳn lên, đang là buổi tối mà cứ y như ban ngày. Lu Han đứng một góc nhìn anh múa, ôm chổi cười hạnh phúc. 

Bố Se Hun cũng cười, ông và người hàng xóm rất bất ngờ trước kết quả ấy. Ông khoác tay người bạn định đi về sớm để kể cho Teukie nghe về con trai mình. Quả thật lời nói của Teukie rất đúng, con trai của hai người đã thực sự vượt qua được rồi. Kang In vừa đi vừa đưa tay làm động tác “yeah”, ông đang vui mừng lắm.

.
.

Thầy Jo đến vỗ vai Se Hun: “Giờ em có thể làm tiền đạo cho đội bóng trường được rồi!”

“Vâng ạ!” – Anh vui vẻ, cười thật tươi, tự tin nói với thầy Jo.

“Yeah!” – Kris giơ tay hét lớn.

“Se Hun thật giỏi! Se Hun thật giỏi!” – Các thành viên trong đội cũng nhiệt tình hưởng ứng, khoác tay nhau chạy vòng quanh Se Hun. 

Nhưng vì vậy mà anh không thể thấy được cậu, anh cũng không biết là cậu đã ở đó.

.

.

~~~~ Lu Lu’s Home ~~~~

“Ê, nụ cười ngọt ngào sao?” – Nai con đang cầm chiếc cúc áo và trò chuyện với nó. Những lúc ở trong phòng một mình cậu vẫn thường hay như vậy.

“Tớ hiểu?”

Trên chiếc cúc, cậu đã từng vẽ cái miệng cười dưới hai cái lỗ làm con mắt. Mỗi khi nhìn vào nó, cậu lại tưởng tượng là anh đang cười với cậu. Cái nụ cười móm móm dụ trẻ con ấy, nghĩ đến nó là cậu tít mắt rồi. Cậu đặt chiếc cúc áo vào mọt cái hộp nhỏ đặt trên bàn và ngồi ngắm nó, cười một mình cả đêm.

.

.

~~~~ Sân bóng ~~ 8:30 a.m ~~~~

(mọi người nghe nhạc nhák! ^ ^ )

Còn cách buổi diễu hành năm ngày…

Lu Han đang tập chuyện với cây chổi, bây giờ cậu đã nhuần nhuyễn hơn. Cậu tập những bước đi giống như buổi diễu hành và động tác xoay gậy, tất cả đều rất tốt. Nhưng chỉ có rắc rối là phần ném chổi, đó là bước quan trọng nhất. Đến bây giờ cậu vẫn chưa chụp được.

Còn bốn ngày…

Hôm nay là thứ bảy nhưng Han vẫn đến trưởng để tập cùng với đám bạn. Soo đụt, Baek và Min béo cũng ra sân hỗ trợ cậu. Mỗi lần cậu ném là y như rằng cả đám cứ ôm đầu bỏ chạy như vịt. Có lần cậu tập bước, do sân gồ ghề nên suýt té nhưng cậu vẫn đứng lên tập tiếp.

Chiều hôm ấy, cậu vẫn tiếp tục đến trường tập, nhưng có lẽ do quá mệt mỏi nên cả bước xoay gậy cậu cũng làm hỏng. Tất nhiên là vẫn chưa ném chổi thành công được.

Còn ba ngày…

Sân bóng khá đông đúc, cả đội trống và đội bóng đều đang bận rộn luyện tập. Lu Han cầm chổi đi lòng vòng hết những chỗ trống có thể đi được trong sân.

Chiều cũng vậy, cậu lại vào trường, tay này cầm chổi tay kia cầm tập. Mấy ngày nay cậu rất chăm chỉ trong việc học lẫn cả ném chổi.

Còn lại hai ngày…

Cậu chỉ tập vào buổi chiều vì lúc sáng lớp cậu có nhiều bài kiểm tra quan trọng. Nhưng hôm nay Lu Han có mọt sự thay đổi lớn, sau nhiều lần thử đi thử lại, cậu cầm chổi nhảy lên, tung cao và…

.
.

Bắt lấy nó một cách hoàn hảo, rất chính xác!

~~~~ Sân bóng ~~~~

Ngày cuối cùng… 

Lu Han bước đều, đứng lại, tung chổi và chụp rồi xoay. Cậu thực hiện tất cả các động tác ấy một cách nhanh gọn lẹ và đều đặn từng động tác.

“Hoàn hảo, cục cưng của thầy!” – Thầy Jae vỗ tay lốp bốp, ngoác mồm cười ha hả hoan hô cậu.

Cạnh thầy Jae là thầy Jo và thầy Min, hai người cứ dính với nhau. Đứng xem, thầy Jo cũng cười theo, đưa tay lên định làm high-five với thầy Jae. 

“Ôi trời ơi!” – Thấy thế thầy Jae đập tay liền, cơ hội đụng chạm ngàn năm có một của thầy Jae cơ mà.

Nhưng bên cạnh đó, có một người xinh đẹp không được vui cứ nhăn nhó nãy giờ. Người đó là thầy Min, từ lúc đứng đó đến giờ cứ bĩu môi phồng má, muốn chê mà không nói được tiếng nào vì sợ mất hình tượng.

“E hèm! Xin làm phiền, thầy Min!” – Thầy Jae bắt đầu chảnh chọe – “Tôi muốn hỏi các học sinh của thầy có từng tung khăn trùm đầu và bắt thấy như em ấy chưa?” – Nói xong quay sang Han – “Cao vào! Cao vào!”

.
.

~~~~ Buổi diễu hành ~~~~

Bắt đầu bằng những tiếng kèn vui nhộn…

Tất cả mọi người và học sinh trong trường đổ xô ra đường để xem cuộc diễu hành. Cả đội trống bước đều, các học sinh đi đầu thì thổi kèn, các bạn khác đi phía sau thì đánh trống, tiếng trống vang lên dồn dập. Hai hàng hai bên bìa, cầm những cây cờ rực rỡ huơ qua huơ lại.

Còn Lu Han, vì là trưởng đội trống nên tất nhiên là cậu phải đi đầu tiên để dẫn đưởng. Cậu mặc một bồ đồ màu trắng, có các đường viền màu vàng lấp lánh dọc theo tay áo, cổ áo và hàng khuy to đùng chuyển động theo từng động tác. Trên đầu Han có một chiếc lông vũ trắng trông rất đáng yêu, nó cứ bay bay khi có gió thổi qua, chính chị Sulli đã gắn nó cho cậu. Lu Han xoay gậy rồi tung lên cao, cây gậy xoay liên tục mấy vòng trên không rồi mới rơi xuống, cách cậu bắt nó rất đẹp giống y chang lúc tập luyện. Cậu cười rất tươi, cuối cùng cậu cũng đã làm được.

Tiếng mọi người hô lớn cổ vũ làm cho không khí buỗi lễ thêm náo nhiệt, tuy ồn nhưng mà rất vui. Đám Baek, Soo, Min cũng đi theo, lúc cậu đi ngang qua tụi nó cứ chụp hình khí thế, huơ tay hú hú vẫy cậu.

Lu Han lặp lại động tác ném và vẫn làm tốt. Hai hàng người đứng xem vỗ tay rần rần, nhất là đám bạn cậu, chúng nó cười toác cả miệng. Vì đi diễu hành hết cả khu phố nên đội trống đi ngang nhà cậu, mẹ cậu và em Tao cũng ra ban công xem.

“Anh trai của con thế nào? Có phải anh ấy xinh đẹp giống umma không?” – Hee Chul ôm nhóc Tao, cười hỏi.

“Ôi! Anh ấy còn đẹp hơn cả umma nữa ấy!” – Zi Tao bĩu môi.

Lu Han nhìn lên mẹ và em trai, cười khoe hết hàm răng, Hee Chul cười và vẫy tay chào cậu. 

“Đẹp lắm, Han!” – Cả thầy Jae, thầy Jo và thầy Min cũng đến xem.

Cậu quay sang phía họ và đi tiếp, anh Se Hun và anh Kris cũng ở đó cả hai anh đều trong rất đẹp trai. Se Hun cầm theo cái máy chụp hình bất li thần ấy chụp cho cậu nhưng Lu Han lại không nhìn thẳng vào anh, có vẻ cậu thấy ngại điều gì đó nên chỉ cười gượng.

“Tớ chẳng muốn di chuyển đâu nữa!” – Kris nói với Se Hun khi anh đang xem lại mấy tấm ảnh chụp cậu.

“Tớ thấy lần nào cậu nói thế!” – Hun hất mặt nói lại.

~~~~ Trường cấp hai & ba Angel ~~~~

Hôm nay là ngày valentine, đúng ra phải là con trai và con gái tặng quà cho nhau nhưng chỗ lớp cậu thì khác.

Lu Han và đám bạn đang đứng ở cửa, khắp cả người cả đám toàn là hình dán trái tim đỏ, hồng, cam, tím màu gì cũng có. Mấy bạn nam xếp hàng tặng quà cho cậu, nhiều đến nỗi cậu ôm không hết phải nhờ chúng bạn nó cầm hộ. Quà thì hình gì cũng có: hình chữ nhật, tròn, trái tim; màu sắc rất sặc sỡ lòe loẹt. Han còn được tặng cả hoa nữa.

“Lu Lu, cậu có đẹp quá không?” – Min béo híp mắt, ôm đống sô cô la của cậu.

“He he, valentine năm ngoái, mặt cậu ấy vẫn còn đen!” – Soo đụt trêu con nai.

Cả đám đem quà lên bàn giáo viên để phân loại.

“Đây là của anh Kai, nó sẽ là của mình!” – Soo đụt ôm gói quà màu xanh tổ chảng, mặt biểu cảm hầm hố như sợ bị ai giật lại.

“Này, Lu Lu cho cậu chưa đếy?” – Baek quay sang phản đối.

“Tớ khống biết!”

“Lu Lu, cho tớ gói sô cô la này nhé!” – Baek huơ huơ cái gói màu hồng.

“Uhm.” – Lu Han thở dài.

Baek khều khều Soo đụt: “Này, Lu Lu sao thế? Nhìn cậu ấy cô đơn lắm!”

“Cậu ấy đang đợi một người, nhưng anh ấy chưa đến.”

“Hey Lu Lu! Lại đây đi!” – Min béo đứng ngoài cửa, tự nhiên nói lớn, ngoắc ngoắc cậu ra.

Cả đám bay vèo ra cửa. Là anh Se Hun đang bước đến, trên áo anh cũng dán đầy hình trái tim, trên tay anh cầm một cây bông hồng trắng. Anh nở nụ cười móm móm, cầm hoa đi nhanh về phía cậu.

Cả đám ủi con nai văng ra khỏi cửa: “Ra đi!”

Cậu hồi hộp gãi đầu bước tới, anh cũng bước chậm lại. Se Hun đưa cái bông hồng trắng ra trước mặt cậu, nói một chữ gọn lỏn.

“Đây!” – Anh nhìn cậu, ánh mắt rất vui vẻ, anh có mắt cười rất đẹp.

Lu Han mỉm cười, đưa một tay nhận cây bông. 

(nghe bài khác nhak mn! )

Nói huỵch toẹt ra thì nãy giờ thấy tọi cho cái đám bạn. Chúng nó cứ tưởng được xem phim “tình củm” miễn phí ai dè… Cái cây bông thì toàn lá, chỉ có mỗi một bông duy nhất, còn nguyên khúc rễ cây ở dưới. Còn hai nhân vật chính thì đơ đơ như rô bốt, nghĩ sao tặng hoa mà không gói gì hết, lại đưa rồi nhận bằng một tay giơ ra thẳng băng vậy nè trời!

“Đây là từ một người bạn của anh!” – Se Hun nói xong và quay đi, vẫn cười nhưng nụ cười có chút gì đó… rất nghẹn.

Mặt của Han đơ ra sau câu đó, nụ cười trên môi cậu biến mất, cậu đã nghĩ cây hoa này phải là của anh chứ. Lu Han nhìn theo bước đi thật nhanh của Se Hun, anh không quay lại. Sau lưng áo của anh là những hình dán trái tim ghép lại thành một chữ rất to “LOVE”. Nhưng vì sao chữ “LOVE” ấy anh lại không dành cho cậu?

Xung quanh như chỉ còn một mình Han, cậu đứng đó ngơ ngác như một chú nai con bị lạc bầy.

.

.

~~~~ Lu Lu’s Home ~~ Phòng của Lu dzễ xương ~~~~

Tối hôm đó…

“Haizzz…”

Con nai ở trong phòng một mình, ngồi co chân lên ghế, cầm cành bông hồng nhiều lá xoay tới xoay lui, bĩu môi ngắm nó. Cậu tròn mắt nhìn nó, mắt cậu long lanh như bị ướt.

Ngắm mãi cũng chán, con nai đề cành bông lên bàn, lôi vở ra học. Bỗng có cái gì trắng trắng văng ra, con nai chán nản cuối xuống lượm lên. Thì ra là một tấm thiệp, có lẽ lúc sáng ai đó đã bỏ vào cặp của cậu. Mở ra bên trong có một tờ giấy viết tay, hàng chữ nắn nót. 

/Hanie, hẹn gặp em ngày mai, lúc bốn giờ chiều, trước cầu thang tầng 3. Anh có chuyện muốn nói với em./

Cậu thò tay vào cặp để kiểm tra xem còn bức thư nào khác hay không. Không có thư nhưng có vật gì đó, nai lấy ra… là một chiếc lắc tay trên đó có tên của cậu.

[IMG]

“Là ai đã gửi nó vậy nhỉ?”

.

.

~~~~ Trường cấp hai & ba Angel ~~~~

Hôm sau…

Vừa nghe tiếng chuông, con nai đã háo hức chạy thật nhanh lên cầu thang tầng ba. Cậu chạy đến đâu là tiếng chuông của chiếc lắc leng keng đến đó. Lu Han rất muốn biết người đã gửi thư cho cậu là ai, cậu hi vọng đó là anh Se Hun. Đến nơi, Lu Han nghiêng người, ngó xung quanh để tìm anh. 

“Này, về thôi!” – Một bạn nữ nào đó chạy ngang qua cậu, khoác tay các bạn khác đi xuống cầu thang. 

Cầu thang trường cậu được xây theo dạng xoắn tròn chứ không vuông như những trường khác nên nhìn cuống là có thể thấy được cầu thang những tầng dưới. Han nhón chân chồm xuống, cậu bặm môi chờ đợi. Là dáng người quen thuộc ấy, đúng là anh Se Hun rồi. Anh ngước lên nhìn cậu cười, lúc nào anh cũng mang theo cái máy ảnh.

“Hey Hun, về với tụi này đi!” – Các bạn hồi nãy gọi anh.

“Tớ sẽ về sau.” – Anh tiếp tục đi lên lầu, mắt không rời khỏi cậu và nụ cười cũng thế.

Lu Han hồi hộp nắm chặt ống quần và vạt áo, không biết anh sắp nói gì với cậu.

Hun bước đến chỉ còn cách cậu một khoảng, anh vẫn cười và gọi cậu: “Hanie!”

“Anh biết chắc em sẽ đến mà!” – Bỗng Kris ở đâu bước đến trước mặt Han, chắn giữa anh và cậu.

Lu Han bất ngờ, mở to mắt, miệng há ra phải mất vài phút cậu mới nói được.

“Đây là thư của anh ạ?” – Han nắm chặt bức thư trong tay hỏi rõ ràng chậm rãi từng chữ, cậu không nghĩ bức thư đó lại là của anh Kris.

Kris cười, gật đầu với cậu: “Ừh, là của anh!”

Cậu bặm môi, chớp chớp mắt, mắt cậu như sắp ướt: “Ý của anh là gì ạ?”

Kris chần chừ khi thấy phản ứng của cậu, nhẹ giọng: “Em làm bạn gái anh nhé?”

Lu Han không muốn trả lời bây giờ, cậu cố đánh trống lảng: “Ơ, anh Se Hun có chuyện gì muốn nói với em không?”

Người bị bỏ quên nãy giờ mới lên tiếng : “À, anh chỉ muốn hỏi… vì sao em lại lên đây.” – Bước đến cạnh Kris, vẫn cười nhưng hình như là anh đang nói dối. Anh vỗ vai chúc mừng Kris – “Nhưng bây giờ anh đã biết lí do rồi.”

Se Hun cười và bỏ xuống cầu thang, giống như hôm qua.

“Vậy câu trả lời của em là?” – Kris nhìn cậu – “Nếu em không trả lời, anh sẽ coi như là em đã đồng ý!”

Cậu chỉ đứng im lặng, nhìn chằm chằm vào khoảng không.

End CHAP 6 – Part 2

0

[Shortfic - SA][T][HunHan] Có Một Điều Nhỏ Bé Được Gọi Là Tình Yêu. Chap 4

CHAP 4 – Part 1

~ o ~ o ~ Cuối cùng kì nghỉ hè cũng trôi qua… ~ o ~ o ~

~~~~ Trường cấp 2 & 3 Angel ~~~~

Trường đang có tổ chức văn nghệ mừng ngày khai giảng. Sân trưởng đầy ắp những chiếc bàn đăng kí:
1. Thầy Jae: Đội diễn kịch.
2. Thầy Min: Đội múa truyền thống.
3. Cô Sunny: Đội hát.
4. …

Các thầy cô cứ tranh nhau giành mấy nam thanh nữ tú vào đội mình.

“Lại đây các em!” – “Loa phát thanh” Hyuk Jae – “Ai đăng kí đội kịch với thầy Jae dễ thương nào?”

“Câu lạc bộ kịch ở đây!!” – Một đàn anh trong đội kịch.

Loa phát thanh tăng volume xổ một tràng: “Chúng ta có rất nhiều vở kịch để đóng! Các em có thể là công chúa, hoàng tử, anh hùng, nữ anh hùng tùy thuộc vào các em! Jae Joong, Chang Min , Yun Ho đã từng tham gia câu lạc bộ của thầy! Lại đây nào, các em có hứng thú không?”

Khản cả cổ mà bàn thầy Jae vẫn không có ngoe nào. Nhưng không thể nào thua thầy Min được, ý chí chiến thắng (bằng niềm tin) của thầy Jae trỗi dậy, thể hiện bằng việc thả B52: “Ừ, cả anh Lee Min Ho cũng từng ở trong đội này!”

“Thật ạ?” – Một học sinh cả tin.

“Nếu muốn nổi tiếng, các em hãy đến với câu lạc bộ của chúng ta! Lại đây nào!”

~~~ Câu lạc bộ múa truyền thống ~~ Bàn thầy Min ~~~ 

Một hàng toàn nữ với nữ, xinh đẹp, dễ thương kiểu gì cũng có. Đội này cũng có dành cho nam nhưng tụi con gái đăng kí nhiều như vậy vì muốn gây chú ý đến đàn anh lớp trên. Vì vậy trong đó cũng có nhỏ “nữ hoàng diễn kịch” và có cả đám cậu nữa. Cậu đứng ngay sau lưng con nhỏ đáng ghét đó.

“Nè, tớ điều tra rồi, nhỏ ấy tên Jessica.”

“Này, bỏ kính ra đi Lu Lu” – Soo đụt khều cậu.

“Nhưng tớ chưa từng bỏ kính.” – Nói thế nhưng cậu vẫn lột ra – “Tớ nghĩ chúng ta chẳng hợp với điều này chút nào. Da trắng, xinh đẹp, giống người Nhật. Các tiêu chuẩn của câu lạc bộ múa cổ điển gì thế này!”
Min béo : “Ừ, đúng đấy! Hằng năm, thầy Min chỉ chọn những học sinh giỏi và ngoại hình đẹp thôi. Và khi họ múa thì tất cả học sinh trong trường đều đến xem.”

Baek hưởng ứng: “Ừ đúng, không như thành viên của câu lạc bộ kịch kia. Họ toàn người xấu xí, chả ai muốn đến xem họ biểu diễn!”

Soo lùn: “Uyyy!! Nhưng chúng ta nên thử. Bốn chúng ta có thể không trắng, không giống người Nhật nhưng da đẹp và bánh mật. Thế hệ tiên phong!”

“Hey, anh Se Hun!” – Con nhỏ đóng kịch vừa thấy anh là nhảy cẫng lên.

“Anh muốn đăng kí câu lạc bộ nào?”

“Nhiếp ảnh” – Anh lại cười với nó.

“Cứ nói với em nếu anh cần một người mẫu ảnh nhé!”

“Ờ, nhưng anh thích chụp cảnh vật, hông thích chụp người.” (troll)

Cả đám đứng kế bên nghe bụm miệng cười khặc khặc.

“Hey, anh đùa em à?” – Nó cố nói cho đỡ quê.

“Ừ anh đùa đấy! Anh chụp nhé!”

Nó tạo đủ kiểu cho anh chụp: hai ngón tay chữ V, miệng cưởi nhăn hết nguyên hàm răng; khoanh tay, rồi lại cười nham nhở. Cậu nhìn nó ngứa mắt quá nên bay vô ké nên cũng dính được vài tấm. Thấy nó làm kiểu gì cậu bắt chước theo: hai tay chụm vô cằm nè, puing puing nè,…

“Da em hông vàng nữa à? – Anh chụp thấy cậu đứng kế nó nên hỏi – “Da em sáng hơn rồi!”

“À, ha ha, có lẽ là một chút.”

Con nhỏ nhìn khinh cậu rồi quay chỗ khác.

Anh cười: “Mình sẽ chờ xem các cậu ở lễ hội của trường.”

Nhỏ đó nghe anh nói “các cậu” nên mừng rỡ quay lại. Còn cậu ôm mặt cười xấu hổ, nhảy cà tưng lên.

“Thấy chưa Lu Lu? Cậu nhận được phản hồi tốt từ anh Se Hun rằng da cậu đã sáng hơn. Cậu phải tự tin lên!”

Min: “Nếu chúng ta có thể biểu diễn múa, chúng ta phải nổi tiếng”

Baek: “Phải giỏi và xinh đẹp, nhớ đấy!”

Con nai vẫn trong tình trạng vui sướng.

“Nếu không chắc chắn về vẻ đẹp, cậu có thể đến câu lạc bộ khác.” – Con nhỏ đáng ghét nói mà không thèm quay lại.

“Này Jes, sao cậu nói thế!”

“Không, tớ chẳng nói gì, tớ nói với Yoon Ah mà! Phải không Yoon Ah?

“Đồ nói dối!” – Cậu hơi bực.

“Cấm cậu bình phẩm về tụi này!” – Baek nhào vô tính đánh.

Cả đám chặn lại nhưng Baek ủi cả đám trúng người nhỏ đó. Nó cũng không vừa, ủi ngược lại làm Baek tức quá ủi thêm một phát hơi mạnh. Cả hàng bị ủi dồn lên đụng bàn đăng kí của thầy Min.

“Ầmm!!”

“Các em thôi đi! Em nào gây mất trất tự, ra ngoài.”

Cậu vùng vằng bước khỏi hàng, đám bạn và hai con nhỏ cũng đi theo.

“Chờ đã, Jes và Yoon Ah, ở lại.”

Hai nhỏ đó vui vẻ trở vể chỗ. Vì chúng nó đẹp hơn nên được thầy Min ưu ái giữ lại. Tức thật! Đúng như câu “Ta đẹp ta có quyền!”

~~~~ Căn tin trong nhà ~~ Giờ ăn trưa ~~~~ 

Jessica mua một li pepsi rồi múc cái gì trong lọ bỏ vào, khuấy khuấy. Sulli, là đàn chị học cùng lớp anh Se Hun đứng bên cạnh nên thấy hết hành vi nham hiểm của nó.

Lu Han đi ngang qua bàn của nhỏ Jes thì tự nhiên nó gọi cậu lại…

“Han, tớ xin lỗi về chuyện đó nha!” ^ ^
“Tớ cũng phải xin lỗi cậu!”

“Tớ mua thừa đồ uống, cậu có thể lấy, tớ tặng cậu.”

Nói xong nó đưa cho cậu li pepsi lúc nãy. Cậu đang định đưa lên miệng uống thì có cánh tay chặn lại, là tay của một chị lớp trên.

“Đợi đã, đừng uống! Em nên đưa cho cậu ta uống trước.” – Sulli cầm tay cậu đưa ra trước mặt Jes – “Sao em không uống?”

Lu Han nhìn chị khó hiểu.

“Em nên đi đi, nếu em không muốn uống pepsi pha nước mắm! Đừng quên đổ nó đi.”

Jes đang cực kì tức tối vì kế hoạch hại cậu bị bể.

“Xem cách cư xử của con bé đó kìa!” – Sulli nói với Se Hun và các bạn anh.

Hóa ra con nhỏ đó cũng biết xấu hổ khi bị mọi người nhìn mình soi mói như vậy.

~~~ Bàn Lu Lu ~~~

“Các em đây rồi!! Thầy tìm các em mãi.” – Hyuk Jae không từ đâu xuất hiện.

“Nhìn thầy này!”

(O . O) (Ô . Ò) (Ô . Ô) (Ò . Ó)

“Mỉm cười đi!”

(O v O) (Ô w Ô) (Ő v Ő) (> w <)

“Làm mặt buồn!”

(Ó ^ Ò) (Ō _ Ō) (Ŏ . Ŏ) (> ▲ <)

“Cười lớn!”

“HA… HA… HA…!!!”

“Ha ha, perfect!” – Thầy Jae vỗ tay – “Vậy ngày mai các em ở hội trường. Ok!”

“Thầy ơi!”

“Đừng nói to, thầy chỉ đề nghị một vài học sinh thôi. Hiểu chưa?” – Nói xong Hyuk Jae đớp luôn cái li pepsi hút một hơi.

Cả bọn ôm mặt hông biết nói gì.

“Thầy Lee, thầy Lee!” – Thầy hiệu trưởng đi ngang qua.

“Uhm…”

“Ôi, sao thầy lại phồng mồm như thế?”

“Uhm… úhm… úm…!”

“Thầy Lee! Thầy Lee! Thầy khỏe chứ?” – Thầy hiệu trưởng nắm vai Hyuk Jae lắc lắc khí thế – “Thầy có ổn không? Thầy Lee, thầy có sao không?”

“Uhm…”

Thầy hiệu trưởng vỗ mặt Hyuk Jae mấy cái: “Thầy Lee.”

“Ực…” – Ráng nhăn mặt nuốt – “Thầy cần gì à, thầy hiệu trưởng?”

“Không, không có gì. Thầy có ổn không?”

“I’M FINE!” – Nồng nặc mùi nước mắm.

“Hmm” – Thầy hiệu trưởng lãnh đủ.

“Hẹn gặp các em ngày mai.” – Quay sang mấy đứa.

“I’ m fine!”- Quay sang thầy hiệu trưởng.

“Ôi!” – Thầy hiệu trưởng té xỉu, quay qua bàn của sắp nhỏ – “Ô, nước!”

“Không!!!”

~~~~ Hôm sau ~~ Hội trường lầu 1 ~~~~

“Nó rất hợp, thầy cam đoan đấy!” – Giọng thầy Jae.

“Thưa thầy!”

“Ồ, các em đến muộn đấy! Thầy sẽ không cho các em diễn nhé!”

“Thế thì tốt quá!” – Lu Han và ba đứa định đi về.

“Ôi! Khoan, khoan đã! Thầy chỉ đùa thôi mà! Nahh!”

“Thầy ơi, bọn em… định nói với thầy…”

“Đừng lo! Thầy sẽ để các em đóng những vai tốt.”

“À… thầy ơi, bọn em định nói…”

“Uhm… bọn em thích múa.” – Soo nói luôn giúp cậu.

“Nên…nên…” – Cả đám lắp bắp.

“Vất vả hay không, bọn em cũng không sợ.” – Con nai bỗng nhiên nói lớn – “Vì chúng em rất muốn diễn kịch với thầy!”

Nhìn thấy Se Hun, đầu con nai thành nguyên mớ bồng bông. Miệng nó cứ nói mà không thèm suy nghĩ , nó nhìn anh vừa nói vừa cười như ngốc. Tình yêu lại làm cho nó mù quáng rồi.

End CHAP 4 – Part 1

Mọi người đoán thử cho au bé Nai tơ nhà mình sẽ đóng vai gì nhỉ? Ai đoán đúng được thưởng hình, phải ghi rõ bao nhiêu hình, hình như thế nào (hình đẹp hay hình dìm) lun nhák pà kon.

Thui, au lượn đây ~ ~

Á! Wên mất! Hình của bé nai. Mọi người đừng vội đau buồn, bé nai chỉ mới lớp 9 thui mừa, sẽ còn thay đổi nhìu hơn nữa!!!!!!!!! KKKK ~

[IMG]

Hình này vẫn còn hơi trắng, ý của au là phải đen hơn chút!

[IMG]
Đây là bé Hun, vậy cho dễ tưởng tượng nhák! ^ ^

CHAP 4 – Part 2

~~~~ Hội trường lầu 1 ~~~~

Thầy Jae cầm cái loa đỏ chót đi đi vòng trước mặt đám học sinh. Hôm nay trông cậu khác hẳn, không còn diện mấy cái bao bố rộng thùng thình kia nữa. Mái tóc cũng được chải chuốt gọn gàng, nhuộm màu nâu chứ không phải cháy nắng vàng khè như mấy tháng trước. Đối với cậu, đây là một thay đổi lớn vì từ đó đến giờ cậu chẳng hề biết làm đẹp.

“Về vở kịch mà tôi tự hào giới thiệu năm nay, tên của nó là “Bạch Tuyết và bảy chú lùn”! Tất nhiên là bằng tiếng anh và vai Bạch Tuyết sẽ do Ji Yeon đảm nhận.”

Một học sinh giơ tay nói lớn: “À, thầy ơi, bạn Ji Yeon bị tai nạn gãy tay. Giờ bạn ấy không thể tham gia được đâu ạ!”

Đắn đo suy nghĩ một hồi, thầy Jae bước đến trước mặt cậu tuyên bố:
“Lu Han, tiếng anh của em khá nhất. Cho nên… em sẽ đóng vai Bạch Tuyết!”

Hàm dưới con nai muốn rớt xuống đất, quá ngạc nhiên nhưng vẫn thốt nên lời:

“Em á? Nhưng em là con trai mà!”

“Đừng tự ti thế, em cũng được đấy!”

Thầy Lee đi một vòng phân vai diễn cho những học sinh khác rồi thảnh thơi ngồi xuống cái ghế đặt cạnh hộp dụng cụ.
“Sẵn sàng… Ối!!! Giời ơi!!”

Ông thầy vừa đặt mông xuống ghế thì tự nhiên nắp hộp mở bung ra. Anh Se Hun từ trong chui ra, đứng dậy vươn vai, trông anh thật đẹp trai nhưng cái gì thế kia. Anh đeo hai cái răng cửa giả bự tổ chảng đã vậy trên đầu còn có thêm hai cái tai thỏ màu hồng? Gì vậy nè trời, nhìn anh ngố quá, mất hết cả hình tượng rồi.

“Một con thỏ!!” – Ông thầy thốt lên mà không thể ngậm miệng lại được – “Em làm gì ở đây?”

“Sơn ạ.” – Anh bơ cái mặt thỏ ngố trả lời.

“Sơn mặt trong hộp à?”

“Em mua cây sơn mặt trong mà!” (có nữa sao?)

“Đi chỗ khác sơn đi!” – Ông thầy nổi sùng lên.

Anh đứng trong cái hộp xách lên để vậy đi luôn. Cậu cứ nhìn anh cười hoài, cậu không ngờ anh cũng hâm hâm tưng tưng, dễ thương như vậy.

“À, đợi đã, đợi đã! Em, viết số điện thoại của tất cả các học sinh mỹ thuật. Đừng để sót ai đấy!”

~~~~ Sân trường ~~~~

“Thầy Jo này, học sinh của tôi có tại diễn xuất thiên bẩm.” – Lại là cái người hay luyên thuyên ấy – “Tôi cam đoan rằng…”

“Ừ thầy Jae này, thầy bị ốm à?” – Thầy Jo lo lắng.

“Không, tôi ổn mà! Oh!! Chắc thầy Jo chưa từng thấy khuôn mặt để tự nhiên của tôi. Trang điểm là không hề cần thiết! Quan trọng hơn là tôi tạo điều kiện cho một người.”

Nói xong Mr. Jae còn cười xấu hổ. Khuôn mặt mộc của thầy thì thiệt là “đẹp” vô đối, nhưng mà đẹp lạ. Gò má cao, mắt một mí, mũi vừa cao vừa to, chân mày nhìn như nối liền từ đây qua kia. Không khác nào con khỉ á! Lúc nói chuyện, môi khô queo nứt nẻ thấy rõ.

“Thầy Jae tạo điều kiện có nhiều quá không?” – Thầy Min nói bằng giọng châm chọc.

“Oyyyy!!! Tốt hơn là đo kết quả bằng công việc, vì về sắc đẹp tôi nghĩ chúng ta đều như nhau. Và giờ tôi dạy học sinh của mình cách trang điểm theo phong cách của tôi. Khi lớn lên chúng sẽ có vẻ đẹp tự nhiên.” – Ông khỉ lại ba hoa.

Đến hội trường…

“Tèn ten tén! Đây là nét đẹp tự nhiên! Hợp với tuổi chúng.”

Thầy Jae quảng cáo về đội của mình, hay nói đúng hơn là… Cái Rạp Xiếc! Trong lúc thầy đi vắng, đội kịch lôi son môi phấn mắt ra trang điểm cho nhau. Lúc đầu thầy tưởng tụi nó biết cách, cuối cùng thì thành ra như vầy: Đám Lu Han mắt xanh, má đỏ, môi hồng cộng thêm cái nốt ruồi chà bá lửa trên mỏ; mấy bạn khác nam thì mặc váy xòe, đánh phấn trắng xát, kẻ lông mày đen thui; mấy thím nữ cột một đống nơ lên đầu, quấn xà rông, mặt cũng đẹp không kém.

“Thầy có chắc là thầy đã dạy chúng không?” – Thầy Jo.

“Đây là vở chính kịch hay hài kịch vậy thầy Jae?” – Sung Min nói mà không ngừng cười được.

“Có lẽ đây là vở kịch về loài khỉ, thưa thầy Min. Đây là sự sáng tạo của bọn trẻ!”

Hyuk jae tự châm chữa cho mình, liên tục liếc thầy Min. Tội cho thầy mới đi có một lát mà hội trường đã biến thành vườn thú quốc gia!

~~~ Phía sau sân khấu ~~~

Lu Han đi về thì sực nhớ còn để quên đồ nên quay lại lấy, vừa bước vào thì cậu thấy anh. Se Hun đang xem lại những tấm hình chụp. Ngó quanh tìm cặp và đống sách, chúng đang ở trên bàn cách anh khoảng một mét, trên cùng là cuốn “9 Công Thức Tình Yêu”.

“Ow, em chưa về à?”

“Vâng ạ.”

Cậu bước vào ôm hết mớ cặp sách định vể, bỗng có tờ giấy từ đống đồ rơi xuống “Anh Se Hun – 925 xxx xxx”.

“Đùng!”

Cậu đạp mạnh chân xuống sàn giấu tờ giấy, cứ để vậy lết đi. Anh nhìn cậu cười, cậu cũng cười xã giao lại.

“Đi về cẩn thận nhá!”

Cậu gật gật, không nói tiếng nào lết thiệt lẹ ra ngoài làm muốn tróc luôn cái sàn gỗ.
“Biết được số của anh rồi, mừng quá đi mất!”

“Khi đi vào cậu ấy bình thường mà nhỉ?” – (Ô . ŏ) – “Sao đi ra lại khập khiễng thế kia?”

~~~~ Hội trường tầng trệt – ngoài trời ~~ Đội múa truyền thống ~~~~

Ở đây xếp đầy bàn ghế, mỗi bàn có khoảng ba bốn nũ sinh ngồi trang điểm cho nhau, có dụng cụ trang điểm riêng cho từng bàn. Tóc các nữ sinh được tết lại thành những bím tóc kiểu cách, phía cuối cột một băng dải lụa đỏ. Sau bụi cây có một con khỉ già đang ngồi ghen tị.

“Thầy Jae!”

“Á! Sao thầy cũng ở đây?”

“Nước không?” – Thầy Jo đưa Hyuk Jae ly nước có ống hút.

“Cảm ơn thầy!” – Thầy Jae ngậm cái ống hút, hút lấy hút để, tiện thể ngó Sung Min đang make up cho Jessica.

Thầy Jo cười toe toét nhìn thầy Min.

“Rột rột!” – Khỉ già cứ lo hút mà hổng hay thầy Jo đã kéo cái ly ra chỗ khác.

“Ơ, thầy Jae!”

“Hả?”

“Quả bóng của tôi phẳng ra mất.”

“À xin lỗi!” – Con khỉ quê độ, lủi thủi bỏ đi, gặm lun cái ống hút.

~~~~ Hội trường lầu một ~~ Đội kịch ~~~~

Thầy Jae giới thiệu: “Đây là chị Sulli học lớp 11H, cùng lớp Se Hun. Sulli sẽ lo phần phục trang là trang điểm cho vở kịch của chúng ta. Vỗ tay chào mừng em ấy nào!”

“Thầy trông cậy vào em đó, Sulli!”

Cả hội trường vỗ tay rần rần. Chị ấy rất giỏi và đẹp nhưng lại không chọn đội múa của thầy Min.

“Em nghĩ chúng ta nên bắt đầu thôi!”

Thầy Jae hối thúc: “Ok, bắt đầu thôi nào! Vậy… bắt đầu từ thầy trước đi. Ôi, quên mất, thầy hông đóng kịch. Bắt đầu từ Bạch Tuyết trước đi.”

“Bắt đầu từ em trước ạ?” – Cậu chỉ vô mặt mình.

Se Hun đứng sau cậu nháy mắt ra dấu cho Sulli. Cậu bị lôi ra ngồi vô bàn, chị Sulli ngồi đối diện.
“Được rồi! Bắt đầu nào!”

Sulli lột kính cậu ra, cậu cứ né hoài vì từ đó đến giờ cậu chưa bao giờ bỏ kính cả. Đầu tiên là phấn nền, sau đó đến phấn che khuyết điểm, hai thứ đó giúp mặt cậu trắng ra một chút. Lu Han trợn mắt khi chị ấy lôi hộp phấn mắt ra, lại chọn màu hồng nữa! Tiếp theo là má hồng, rồi son môi, cũng hồng tuốt! Có vẻ cậu khá hợp với màu này ấy chứ! ^ ^
Màn cuối là ghê rợn nhất: đeo kính áp tròng. Nhìn ngón tay chị ấy sắp chạm vô mắt mà cậu muốn khóc. Vậy mà cái lũ kia cứ nhìn như thích thú lắm, thử vào hoàn cảnh như cậu xem. Con trai mà đi trang điểm, kì cục hết chỗ nói!

“Xong!”

Con nai lấy cái gương ra ngắm nghía.

“Woa! Con cái nhà ai mà xinh dzữ dzậy ta?”

“Chị ơi, làm cho em nữa!”

(nghe nhạc nhak mọi người, nhất dịnh phải nghe đấy! -) 

“Ê ê, nhìn kìa!” – Một đứa trong đội chỉ lên sân khấu.

Từ đằng sau bước ra không phải là Lu Lu nữa. Cậu đội tóc giả, mặc váy đầm trắng, vén váy bước đi từng bước nhẹ nhàng y như con gái thật. Cậu còn hơi ngại nên cắn môi liên tục, Han hồi hộp nhìn mấy đứa bạn rồi đảo mắt tìm anh, cậu muốn biết anh nghĩ gì khi cậu đang trong bộ dạng thế này. Cậu nhìn anh với anh mắt hi vọng, rằng anh sẽ khen cậu là “Trông em thật đẹp!”

“WHOAA!!!!!”

“Lu Lu à, cậu xinh thật đấy!”

Nghe cả đám trong đội hò hét, anh mới ngước lên nhìn cậu, Se Hun ngồi trên cái thang suốt ngày chăm chú vào chiếc máy chụp hình. Xung quanh Lu Han như có những thiên thần đang rắc thứ bột phát sáng và chiếu ánh đèn hồng rực rỡ lên cậu, trông lấp lánh vô cùng.

Sulli cười mãn nguyện, quay sang Se Hun hất cằm:
“Thấy khả năng trang điểm của tớ thế nào?”

Cậu bước tới gần để anh được nhìn thấy rõ hơn. Nhưng trái với suy nghĩ của mọi người, anh chỉ nhăn mặt – “Cậu ấy nhìn vẫn thế! Nàng Bạch Tuyết với cái nẹp răng!” – Anh leo xuống thang đi mất tiêu.

Nghe câu nhận xét của anh làm cậu muốn bước hụt. Cậu hơi buồn đấy!

(tắt nhạc được rồi pà kon!)

~~~~ Trước cửa phòng bệnh nha khoa ~~~~

Tuy ông bác sĩ rất có trình độ nhưng phòng bệnh này thực ra là tư nhân thôi. Không mở cửa thường xuyên, và cái cửa sắt mỏng lét không thể bảo vệ đủ.

“ẦM!! ẦM!!”
“BÁC SĨ!! Cháu hông muốn đeo nẹp răng nữa!! Tháo nó ra được không!”

Cậu đã đứng chờ suốt cả buổi. Cuối cùng ông bác sĩ vẫn không mở cửa, bởi vì ổng không có nhà. Con nai quyết định về nhà tự xử. Tối hôm đó có một kẻ thê thảm.

~~~~ Hội trường lầu một ~~ buổi tập cuối ~~~~

Cậu có mặt từ sớm để hóa trang và tập thoại, dù nó không dài nhưng tất cả đều bằng tiếng anh, cậu phải học thuộc hết. Anh và những người khác đang sửa lại phụ cảnh. Cậu nằm lên chiếc giường trang trí đầy hoa mà mọi người và anh bỏ công làm hết mấy ngày liền.

“Lu Han! Lu Han có mặt chưa? Ok, sẵn sàng.” – Mới sáng sớm mà cái “loa phát thanh” đã maximum, còn cạp bánh tráng – “Bạn đứng cạnh Han! Hoàng tử? Hoàng tử đâu?”

“Cậu ấy bị đau bụng ạ!”

“Em ấy có điên không, đau bụng vào buổi tập quan trong thế này á!”

“Này em! Em!! Ai đang sơn kia!” – Thầy Jae gọi Se Hun – “Qua đây, tập thay đi.”

“Em á.” – Anh quay lại.

“Không lâu đâu, đóng vai hoàng tử đi.” – Cạp tiếp.

Anh mặc bộ đồ hoàng tử vào, tiến đến chỗ cậu nằm và ngồi lên giường.

“Crốp! Gần vào, gần vào!” – Vửa nói vừa cạp – “Khi thầy nói diễn thì em chuẩn bị hôn nhé! Action!!”

“Oh, you’re so beautiful. I have to kiss you!” – Anh từ từ cuối xuống lúc càng gần mặt cậu trong tiếng hò hét của đám bạn.

Lu Han mở to mắt nhìn anh, mặt anh càng gần hơn, chỉ còn cách khoảng hai gang nữa thôi. Cậu nhắm tịt mắt lại, tay vò chặt váy, chân cứ nhúc nhích mãi không yên được vì quá vui. Lu Lu mở mắt ra…

Tự nhiên cái tên hoàng tử xấu xí hết đau bụng, bay vô tập tiếp. Mới mở mắt ra Lu Han thấy ngay cái mỏ hắn đang chu ra định hôn. Cậu hất hắn ra bỏ chạy, bị vấp phải bậc thềm sát mép sân khấu, cả người cậu ngã ra ngoài.

“Á…á!”

“Hey!! Han! Han!” – Thầy Jae hốt hoảng bóp bể luôn cái bánh tráng.

Bỗng có một cánh tay kéo cậu lại, là anh! Là anh Se Hun đang nắm tay cậu, anh kéo cậu lại ôm đứng ngửa ra. Hiện tại mặt anh đang đối mặt cậu còn khoảng một gang tay, cậu có thể nghe rõ nhịp thở của anh. Giây phút cứ kéo dài mãi tưởng như không thể dừng lại.

“Cậu suýt nữa thì ngã gãy cổ rồi…” – Anh đang lo lắng cho cậu thật đấy ư?

“Aw! Các em nhìn nhau quá lâu đấy! Đi sơn đi!” – Thầy Jae cắt ngang cảnh lãng mạng của hai đứa nhỏ.

“Lu Han đứng vào, Woon sẵn sàng! Các em chẳng biết gì cả.” – Thầy Jae có lẽ vì “ế” quá lâu nên có hơi ngứa mắt khi thấy cảnh này – “Cộp! Úi!!” – Hyuk Jae cạp bánh tráng hụt, hồi nãy bóp bể nát rồi còn đâu.

“Sẵn sàng chưa? Bắt đầu khi tôi nói diễn. Action!” – Lôi bánh ra cạp tiếp.

End CHAP 4 – Part 2

Mọi người nhớ comt cho au câu mọi người thích nhất nhák! ^ ^ Au lượn đây ~

BONUS!!! Hình của nai con…

Còn đây là lúc bị đè ra make up
[IMG]

0

[Shortfic - SA][T][HunHan] Có Một Điều Nhỏ Bé Được Gọi Là Tình Yêu. Chap 1

Đây là cái fic đầu tay của vợ mình! ^^ Nhìn chung thì nó rất đáng yêu! Mọi người đọc thì cho mình ý kiến nhá, để cho nó biết để nó mừng!

Tittle: Có Một Điều Nhỏ Bé Được Gọi Là Tình Yêu

Author: Rim

Disclaimer: Họ Không thuộc vể Rim, HunHan thuộc về nhau

Pairing: HunHan
Genre: Pink, Sad, HE
Rating: T
Summary: Đây là câu chuyện về một tình yêu trong sáng, ngây thơ của một câu bé. Có thể đây là mối tình đầu dai dẳng nhất đối với những đứa trẻ “chập chững” biết yêu.
Au note: Đây là fic đầu tiên mình viết nên nó hơi bị dở .Mong mọi người chém thẳng tay! Kamsa hamnida!!!!!!!!!!! ^O^
CHAP 1 - Part 1
~~~~ Bảo tàng History ~~~~
“Tại sao anh lại thích chụp những bức ảnh kiểu này?” – Một cô gái nhìn vào bức ảnh chụp gương mặt của người phụ nữ.
Tâm điểm của bức ảnh là chụp đôi mắt, cặp mắt sáng đầy tự tin như bùng lên một ngọn lửa nhiệt huyết của những người thanh niên trẻ. Chắc là cô gái ấy đang hi vọng vào một điều gì đó mà rất mong muốn có thể đạt được.
“Tôi thích chụp cận cảnh” – Chàng trai cười nói.
Đi hết hành lang là những bức hình khác tương tự: một đứa trẻ , hay một nụ cười đẹp nhưng bí ẩn, hoặc chỉ đơn giản là hoàng hôn trên biển. Chúng đều rất đẹp và có chung một đặc điểm: rất gần và có màu trắng đen. Màu sắc đơn giản càng làm cho các tấm ảnh thêm sắc sảo, khiến chúng ta cảm thấy gần gũi và phát hiện ra những điều mà chúng ta đã bỏ quên, mặc dù những điều đó đang ở cạnh bên mình.
“Vì chúng chỉ cho chúng ta thấy những điều mà chúng ta không thể thấy nếu nhìn xa…” – Chàng trai nói tiếp.
“Vậy khi chụp cận mặt, điểm nào được anh tập trung nhất?” – Những cô gái ngắm các bức ảnh một lượt rồi hỏi anh.
“Có thể là đôi mắt.” – Anh lại cười. Nụ cười ấy nhiều năm trước đã làm cho trái tim một cậu bé rung động.
Thân hình cao ráo với bờ vai rộng, mái tóc nâu giản dị nhưng cũng đủ tôn lên vẻ đẹp của anh. Anh là Oh Se Hun – một chàng trai trẻ, là tác giả của những tấm hình trên và rất yêu thích công việc chụp ảnh của mình. Không biết vì những bức ảnh hay vì anh quá hoàn hảo mà lúc nào khách tham quan cũng chiếm phần đông là nữ đặc biệt là những cô gái trẻ.
“Oe… oe! Hức… oe… hức!”
“À, xin lỗi bé con của tôi đang khóc.” – Se Hun quay sang các cô gái rồi bước xuống cầu thang.
Chỉ như vậy cũng làm bọn họ ré lên:
“Ôi, anh ấy đẹp trai quá!”
“Tiếc quá anh ấy có con rồi!”
Se Hun nhẹ nhàng đùa nghịch với bé con, nhìn anh cực kì ngố:
- Làm sao thế con trai? Sao con lại khóc? Chắc là con lại đói rồi hở?
- Nhìn con đói lắm rồi đấy!
Đứa bé nhìn anh như bị bỏ đói vậy, đôi mắt to long lanh với làn da trắng muốt, bé trai mà trông như con gái ấy. Trên trán nhóc dính hai miếng băng dính màu đen trông như chân mày rất đáng yêu, có lẽ là do anh dán lên.
Anh nhìn bên ngoài có vẻ lạnh lùng vì đôi mắt hơi sắc nhưng khi anh cười trông rất dễ thương. Se Hun có cách dỗ trẻ con rất ngộ nghĩnh.
“Haeeeehhh! Su à con đừng giận appa nữa nha!” – Se Hun lấy hai miếng băng dính y hệt dán lên lông mày mình. Bé con nhìn anh và cười lớn khoe hết mấy chiếc răng sữa.
End CHAP 1 - Part 1
~o~~O~~o~
CHAP 1 - Part 2Tất cả chúng ta đều có hình bóng của ai đó được giấu sâu thẳm trong tim. Khi nghĩ đến người đó, chúng ta sẽ cảm thấy như… uhm… luôn cảm thấy có một nỗi đau nho nhỏ giấu trong lòng nhưng vẫn luôn muốn giữ người đó trong tim. Dù bây giờ ta không biết người đó ở nơi đâu, đang làm gì nhưng chính người đó khiến cho chúng ta hiểu một điều. Một điều nhỏ bé mang tên: TÌNH YÊU.

~ o ~ o ~ o ~ Flashback ~ o ~ o ~ o ~

Trên một con đường nhỏ ở khu bình dân.
“Ha ha ha ha!” – Tiếng cười của những đứa trẻ con tinh nghịch vang lên.

Trong đó có cậu. Tên cậu là Lu Han, cậu mới 14 tuổi cùng trường dưới lớp Se Hun, ngoại hình thì… rất xấu xí : toàn thân đen thui, dáng người thấp bé, mái tóc ngố không thể tả và còn bị cận nữa. Cậu thường xuyên bị bọn con gái chê bai, châm chọc, bọn con trai cũng chẳng ưa gì cậu cả.

Lu Han và đám bạn gồm có 4 đứa là cậu, Kyung Soo, Baek Hyun, Xiu Min, chúng nó cũng không được đẹp trai lắm. Cậu có một thói quen bất li đó là ngày nào sau khi đi học về, cậu cũng phải lượn vào tiệm bánh nhỏ trên đường về nhà anh, tất nhiên là lũ bạn cũng ở đó nhưng là do cậu lôi kéo năn nỉ chúng. Han chỉ mong được nhìn thấy anh mỗi ngày rồi tự ngồi cười một mình, trông cậu lúc cười vừa ngốc vừa đáng yêu. Hóa ra cũng có lúc cậu trông dễ thương đó chứ

Hàng ngày anh đều chạy xe ngang qua đây. Hôm nay cũng vậy, cậu đang say sưa ngắm anh thì…

“A, biết rồi nha, ngày nào cậu cũng bắt bọn mình tới đây là vì điều này.” – Giọng của Xiu Min làm Lu Han tỉnh khỏi giấc mộng.

“Vì cái gì! Tại xe máy của anh ấy nhìn rất lạ.” – Cậu tự biện minh cho mình.
Bỗng đám bạn đè Lu Han ra cửa sổ, la hét ầm ĩ, đứa thì làm méo mặt cậu, đứa thì làm mũi heo, đứa còn lại biến mái đầu thành tổ quạ , tụi nó muốn làm anh chú ý đến cậu. Nhưng chú ý theo cái thể loại như thế này thì thật hết nói nổi.

“Hey… nhìn cậu ấy xem… Lu Lu xinh như thế này này! Ha ha ha!” – Cái đám đó làm mất hình tượng cậu rồi cười trên nỗi đau của người khác, mà vốn cậu cũng chẳng có hình tượng gì cả. Lu Lu là tên gọi thân mật của đám bạn với Lu Han, hơi giống tên đặt cho cún ấy.

Chết mình rồi!” – Cậu tự nghĩ thầm khi thấy anh cười với cậu, không biết anh cười cậu hay vì cái gì nữa.

Đợi Se Hun rồ xe chạy đi cái lũ ấy mới tha cho cậu. Kyung Soo tấm tắc:
“Anh ấy đẹp trai quá! Không lạ khi cậu phát cuồng anh ấy.”

“Nói gì thế! Tớ không có!” – Han lại tiếp tục biện minh.

Ba đứa còn lại đồng thanh: “ Thôi đi! Biết hết rồi.”

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Lu Han là con lai, mẹ là người Hàn còn bố là người Trung Quốc nên tên cậu không giống người Hàn. Gia đình Lu Han hiện giờ chỉ có mẹ và em trai tên là Zi Tao, bố cậu đang làm việc ở Mĩ, thực ra là làm phụ bếp trong một nhà hàng nhỏ ở khu dành cho người Trung. Mẹ của Han còn khá trẻ, bà mở một quán ăn nhỏ cho dân địa phương và khách du lịch để khiếm thêm thu nhập. Công việc của cậu hàng ngày sau giờ học là phụ giúp mẹ việc mang thức ăn cho khách và lau dọn. Cậu chỉ được cái học giỏi môn anh văn nên dễ dàng giao tiếp với khách nước ngoài, còn lại các môn khác đều tệ. Han rất nhớ bố và mong một ngày nào đó được sang Mĩ gặp ông, đó là một trong những lí do cậu học rất tốt tiếng anh.

“Mọi chuyện ở trường thế nào rồi con?” – Mẹ cậu hỏi khi đang nấu ăn cho khách, bà cũng biết chuyện cậu bị các bạn trong trường kì thị.

“Con vẫn chơi với Baek Hyun, Xiu Min và Myung Soo ạ.”

“Các con chơi với nhau hoài mà không chán sao? Tụi con chơi với nhau từ năm lớp một rồi đấy.”

Zi Tao xen vào châm chọc: “Anh ấy làm gì có lựa chọn, với ngoại hình của anh Han và đám bạn chả ai muốn chơi chung với họ.”

“Gì chứ!” – Cậu nhăn mặt.

“Nhăn nhó cái gì, đã xấu rồi mà còn!” – Đứa em thêm dầu vào lửa.

Bà quay sang hòa giải: “Bên ngoài không quan trọng, bên trong con người mới là điều cần thiết.”

“Nhưng đó là điều được quan tâm đầu tiên. Thật may mắn vì con giống umma, nếu con giống abeoji* như anh Han… chắc chắn lớn lên con sẽ chẳng có bạn trai đâu!” – Tao đáp trả.
Đúng là Tao đẹp trai thật, nó nhỏ tuổi hơn nhưng lại cao hơn cậu cả cái đầu, giống umma cái nước da sáng, mắt nó có thêm hai cái quần thâm đen sì nhưng ai cũng thích và còn khen dễ thương, riêng cậu thấy nó y như con panda ấy.

Hai anh em lại tiếp tục đánh nhau và tiếp tục cãi:
“Im đi!”
“Không, đồ xấu xí! Lêu lêu!”

“Này… hai đứa, thôi đi!” – Mẹ cậu chỉ cười trừ, có vẻ bà hơi buồn khi nghe Tao nói vể bố như thế. Có lẽ vì bố cậu đi quá lâu từ khi Tao còn bé nên Lu Han thương bố nhiều hơn em mình.
“Hai đứa lớn rồi mà cứ chảnh chọe nhau. Còn Tao, con đừng nói về appa như thế nữa, nếu biết appa con sẽ buồn đấy! Thôi Hanie con muốn đi đâu thì đi đi, nhớ về sớm.”

“Dạ, con đi nha umma” – Lu Han đi ngang qua không quên kí đầu thằng em khó ưa một cái.

“Bố ở Mĩ, không thể nghe mẹ con mình nói được.” – Tao tiếp tục cứng đầu.

Bà chỉ biết thở dài nhìn đứa con bướng bỉnh.

End CHAP 1 – Part 2

abeoji đồng nghĩ với appa nhưng là cách gọi không thân mật, tương tự father và dad
Part 2 hơi dài dòng mong các bạn thông cảm nha! ^ ^Bonus vài cái hình bé Nai cho dễ tưởng tượng, Nai quá đẹp nên hông có hình như mong muốn
[IMG]
Nai xấu xí của Chap 1 – part 2

[IMG]
Đây là Huân Sữa của Chap 1 - part 1
[IMG]
Đây là Huân sữa của Chap 1 - part 2

Và đám bạn thân của Nai
[IMG]
Kyung Soo

[IMG]
Baek Hyun

[IMG]
Xiu Min

[IMG]
đêy là pé Tao láo toét! <3